Dàn ý đóng vai Giôn-xi kể lại truyện Chiếc lá cuối cùngĐóng vai Giôn-xi kể lại truyện Chiếc lá cuối cùng – Mẫu 6

Văn mẫu lớp 8: Đóng vai Giôn-xi kể lại truyện Chiếc lá cuối cùng gồm 3 dàn ý chi tiết, cùng 6 bài văn mẫu, giúp các em học sinh lớp 8 tham khảo, nhập vai để kể lại câu chuyện thật hay, thật sinh động.

Bạn đang xem: Đóng vai giôn xi kể lại chuyện chiếc lá cuối cùng

*
Đóng vai Giôn-xi

Với 6 bài văn hóa thân nhân vật Giôn-xi kể lại Chiếc lá cuối cùng, sẽ giúp các em thể hiện được khả năng đóng vai và kể lại câu chuyện của mình. Đồng thời, còn tích lũy vốn từ, nắm vững kiến thức để ngày càng học tốt môn Văn. Mời các em cùng theo dõi bài viết dưới đây của pgdgialoc.edu.vn:


Đóng vai Giôn-xi kể lại truyện Chiếc lá cuối cùng hay nhất


Dàn ý đóng vai Giôn-xi kể lại truyện Chiếc lá cuối cùng

Dàn ý chi tiết số 1

I. Mở bài:

Giôn – xi giới thiệu về mình: Tôi là Giôn – xi, nhân vật trong truyện ngắn “chiếc lá cuối” cùng của O Hen – ri, là họa sĩ, sống cùng phòng với người bạn tên Xiu, lớn tuổi hơn 1 chút và cũng là họa sĩ nghèo. Mùa đông năm ấy, tôi bị sưng phổi nặng. Bệnh tật và nghèo túng khiến tôi trở nên tuyệt vọng không muốn sống nữa. Tôi đếm từng chiếc lá còn lại trên cây thường xuân, chờ khi nào chiếc lá cuối cùng rụng nốt thì tôi cũng buông xuôi, lìa đời. Tôi được cụ Bơ – men cứu sống nhưng rồi cụ đã qua đời do bệnh viêm phổi. Sau khi khỏi bệnh, tôi mong muốn được ra thăm mộ cụ Bơ – men để tạ ơn.

II. Thân bài:

1. Một buổi sáng mùa xuân (tả vài nét) sau khi tôi đã khỏe hẳn nên cùng Xiu ra thăm mộ cụ Bơ – men

Tả vài nét về quang cảnh nơi yên nghỉ của cụ Bơ – men: Men theo con đường đất đỏ là đến một quả đồi cao ráo nơi cụ Bơ – men yên nghỉ, cỏ mọc xanh tốt, trên tấm bia có khắc ghi rất rõ dòng chữ họa sĩ Bơ – men. Xiu và tôi đã đặt bó hoa tươi lên mộ, kính cẩn nghiêng mình, tưởng niệm người quá cố. Không khí lặng im, quang cảnh trang nghiêm tôi nghe rất rõ tiếng gió thì thào trong lá cây.

2. Giôn – xi hồi tưởng nhớ lại:

a) Nhớ về tình trạng bệnh tật và nỗi tuyệt vọng

– Đứng trước mộ cụ Bơ – men, tôi nhớ lại những ngày vật lộn với căn bệnh quái ác và nỗi tuyệt vọng nghĩ đến cái chết. Ngày đó do bị bệnh viêm phổi rất nặng, cuộc sống lại nghèo đói, không có tiền chữa trị nên tôi trở nên tuyệt vọng. Nhìn lá thường xuân cứ rụng dần tôi bỗng nghĩ rằng khi chiếc lá cuối cùng kia rụng thì mình cũng sẽ lìa đời cho dù Xiu hết lòng săn sóc, động viên, an ủi nhưng tôi không thoát được nỗi tuyệt vọng đó. Thế rồi sau một đêm mưa to gió lớn khi kéo tấm rèm lên, cứ đinh ninh rằng chiếc lá cuối cùng đã rụng và mình sẽ chết, nhưng kì lạ là chiếc lá vẫn còn bám trên cuống. Tôi thấy mình nghĩ đến cái chết là có tội, sau đó là đòi ăn, uống sữa, soi gương, muốn được đi vẽ ở vịnh Na – Phơ. Bác sĩ đến khám thông báo bệnh của tôi đã đỡ nhiều.

– Điều đáng buồn là cụ Bơ – men không còn nữa bởi vì chính cụ đã đem tính mạng của mình để giành giật lấy sự sống cho tôi.

b) Nhớ hình ảnh và việc làm của cụ Bơ – men

– Giờ đây nhìn dòng chữ họa sĩ Bơ – men trên tấm bia mộ tôi bỗng nhớ lại hình ảnh của cụ khi còn sống. Những hình ảnh ấy vẫn còn in rõ trong tâm trí tôi, đó là một họa sĩ già, râu xồm thích uống rượu trông khó tính, dữ dằn chỉ hay chê bai những người yếu đuối nhưng tốt bụng, có lòng nhân từ.

– Nhớ nhất là những lời kể của Xiu về việc làm âm thầm vẽ chiếc lá cuối cùng thay cho chiếc lá đã rụng để cứu tôi thoát khỏi tình trạng tuyệt vọng bởi ý nghĩ vớ vẩn cho dù không được chứng kiến việc làm đó mà chỉ được nghe lại qua lời kể của xiu nhưng tôi hình dung ra rất rõ việc làm của cụ Bơ – men trong đêm mưa to gió lớn chiếc lá ấy đã cứu tôi khỏi tay lưỡi hái của tử thần, đối lại cụ Bơ – men bị viêm phổi do nhiễm lạnh và đã qua đời.

3. Suy nghĩ cảm xúc Giôn – xi

– Cụ Bơ – men đã hết lòng cứu mình, việc làm ấy thật cao cả, cụ đã hi sinh thầm lặng vì người khác đây quả thật là 1 con người có trái tim nhân hậu.

– Tôi ân hận và trách mình quá yếu đuối vẩn vơ không chỉ làm hại bản thân mình mà còn khiến cụ Bơ – men phải lo lắng đem tính mạng để dành giật sự sống cho tôi, giá như tôi không sống như thế thì giờ đây cụ Bơ – men không ra nông nỗi này.

– Mọi chuyện cũng đã xảy ra, không làm lại được nữa, tôi thầm mang ơn và tiếc thương cụ biết bao nhiêu

– Suy nghĩ về tác phẩm của cụ: Là kiệt tác

– Suy nghĩ về cuộc đời của cụ: Là 1 họa sĩ chân chính đầy tài năng, tâm huyết rất đáng cảm phục ngưỡng mộ:

– Lời thầm hứa: Giờ đây cụ không còn nữa, thầm hứa với cụ “cụ Bơ – men ơi! cháu hứa với cụ là không bao giờ yếu đuối phải có nghị lực và quý giá sự sống, học tập, phấn đấu theo tấm gương của cụ”.

Xem thêm: Những Chiếc Máy Ảnh Điện Máy Xanh, Máy Ảnh 'Xịn', Giá 'Sốc'

III. Kết bài:

Khi mặt trời đã đứng bóng thì tôi cùng Xiu ra về, lòng tôi buồn rười rượi tôi cảm thấy tiếc thương cụ Bơ – men và thấy trống vắng vô cùng.Tự nhủ trong lòng, không bao giờ quên cụ Bơ – men thường xuyên ra thăng viếng mộ cụ…

Dàn ý chi tiết số 2

1. Mở bài

– Giới thiệu về bản thân:

Giờ tôi, Giôn – xi đã trở thành một họa sĩ được nhiều người biết đếnTôi đã thực hiện được giấc mơ của mình nhờ cụ Bơ – men.

2. Thân bài

– Khung cảnh mùa đông và tình cảnh tuyệt vọng của tôi

Tôi bị bệnh sưng phổi.Thời tiết: đang là mùa đôngTôi đã đầu hàng số phận bằng cách đặt sự sống của mình vào số lượng của chiếc lá thường xuân trên cây, lá rụng hết nghĩa là tôi cũng kết thúc cuộc đời của mình.

– Tình huống đảo ngược thứ nhất

Tâm trạng đau khổ và hồi hộp của Xiu khi phải mở cửa.Sự bất ngờ ngoài dự kiến: chiếc lá cuối cùng vẫn còn đó, hi vọng đã trở lạiTâm trạng tuyệt vọng, thiếu niềm tin vào sự sốngChiếc lá vẫn còn: làm thức tỉnh ý chí sống, giúp tôi vượt qua bệnh tật

– Tình huống đảo ngược lần thứ hai

Tâm trạng chị Xiu: từ hồi hộp, lo lắng đến hiểu rõ sự thật là sự hòa trộn tình yêu thương và cảm phục trước tấm lòng cao cả của cụ Bơ – men.Sự hi sinh từ một hành động lừa dối cao cảNghệ thuật có thể thức tỉnh lòng tin của con người, trên hết là tình yêu thương đồng loại.

3. Kết bài

Đánh giá, nhìn nhận lại vấn đềTình cảm và lòng biết ơn đối với cụ Bơ – men

Dàn ý chi tiết số 3

1. Mở bài

Nhân vật Giôn – xi giới thiệu bản thân và câu chuyện về chiếc lá cuối cùng trong đêm bão tuyết: Thân là một họa sĩ nghèo, đã từng trải qua căn bệnh viêm phổi tưởng chừng như đã lìa đời, nhưng đã có một câu chuyện xảy ra khiến cô có thêm động lực trong cuộc sống.

2. Thân bài

– Thuật lời câu chuyện dưới góc nhìn của Giôn – xi: sống trong một căn nhà trọ rẻ tiền cùng Siu, hàng xóm là cụ Bơ – men. Cả ba đều là họa sĩ vô danh

– Tôi bị viêm phổi, không chịu ăn uống, không có niềm tin vào cuộc sống. Tôi nhìn ra khung cửa sổ và nghĩ rằng khi chiếc lá cuối cùng trên cây rơi xuống mình sẽ lìa đời

– Trận bão tuyết khắc nghiệt ập đến. Tôi chắc chắn những chiếc lá đã rụng hết. Nhưng thật bất ngờ, vẫn còn một chiếc lá trên thân cây

– Tôi được nghe kể về sự hi sinh của cụ Bơ – men, tôi bỗng ngộ ra triết lý cuộc sống và quyết định sống tiếp cuộc đời của mình.

3. Kết bài

Nhân vật Giôn – xi bày tỏ cảm xúc, suy nghĩ và giấc mơ.

Đóng vai Giôn-xi kể lại truyện Chiếc lá cuối cùng – Mẫu 1

Tôi sắp chết rồi!

Sinh mạng tôi bây giờ gắn liền với chiếc lá thường xuân nhỏ bé ngoài kia. Than ôi, căn bệnh viêm phổi nan y cùng tình cảnh túng quẫn của tôi hiện giờ có khác gì những chiếc lá thường xuân yếu đuối, bám vào bờ tường với cái cuống mỏng manh trước cơn gió táp? Tự tôi cũng biết mình chẳng còn chút hi vọng nào.

Xiu đến rồi, lại có cả cụ Bơ-men. Ôi hai con người mà tôi hằng yêu quý! Tôi nào muốn phải rời xa họ, nhưng mệnh tôi đã tận. Tôi ngồi lắng nghe lời khuyên của hai người họ một cách vô hồn, vì dù ngôn ngữ có thuyết phục đến đâu, thì vẻ lo lắng đan xen chút tuyệt vọng nơi đáy mắt họ đã nói lên tất cả.

Tôi yêu cầu chị Xiu mở cửa sổ ra. Đúng như dự đoán, những dây thường xuân mơn mởn ngày nào giờ đây chỉ còn lại vài chiếc lá trơ trụi, tưởng như chỉ một cơn gió nữa thôi, tất cả đều sẽ rơi xuống. Trong ánh mắt ngán ngẩm đầy chua xót của hai con người đáng mến, tôi lạnh lùng tuyên bố: “Chỉ đêm nay nữa thôi. Sáng mai chắc hẳn chiếc lá cuối cùng đã lìa cành và cùng lúc đó, em cũng sẽ nhắm mắt buông xuôi lìa đời.”

Chị Xiu và cụ Bơ-men dắt nhau sang bên phòng khách để tôi nghỉ ngơi tĩnh dưỡng và ngừng nghĩ quẩn. Tôi không biết hai người họ đang làm gì. Có thể là tự an ủi nhau, có thể là nghĩ cách giúp tôi khỏi bệnh, cũng có thể làm mẫu, vẽ tranh như lúc bình thường, nhưng dù làm gì cũng vô ích, sẽ không bao giờ có chuyện chiếc lá cuối cùng còn đủ khả năng bám trụ qua đêm mưa bão như thế này. Ngủ đi Giôn-xi, hãy ngủ yên giấc vì ngày mai mày sẽ lìa đời.

Ấy thế mà chuyện không tưởng đã thực sự xảy ra! Sáng hôm nay, tôi yêu cầu Xiu mở cửa sổ. Vẻ mặt chị ấy từ đau buồn bỗng chuyển sang ngạc nhiên tột độ, khiến tôi tò mò nhìn ra cửa sổ. Cuối cùng tôi cũng thấy được điều gì khiến chi Xiu và giờ là cả tôi ngạc nhiên đến thế. Chiếc lá thường xuân vẫn ở nguyên trên cành!