*

*

Câu hỏi:Dựa vào nội dung phần đầu tác phẩm Chuyện người con gái Nam Xương (từ đầu đến “Bấy giờ đấng mày râu mới tỉnh ngộ,thấu hiểu nỗi oan của vợ, nhưng việc đã trót ) hãy đóng vai Trương Sinh kể lại câu chuyện cùng bày tỏ niềm ân hận.

Bạn đang xem: Dựa vào nội dung phần đầu tác phẩm chuyện người con gái nam xương

*
Dựa vào nội dung phần đầu tác phẩm Chuyện người đàn bà Nam Xương" width="1024">

Lời giải:

Người ta thường nói tất cả những thứ chỉ đến lúc mất đi rồi thì nhỏ người ta mới biết trân trọng, hạnh phúc ở ngay lập tức trước mắt mà chẳng mảy may để ý, đến thời gian đánh mất mới thấy ngậm ngùi, xót xa. Đến lúc nhận ra thì mọi thứ đã thừa muộn màng. Đã bao năm trôi qua, nhưng tôi vẫn không thể nào quên được những việc làm nhưng mình gây nên khiến vợ tôi – Vũ Nương chọn bé đường bức tử. Một nỗi ân hận tởm gớm vò xé nỗi lòng. Tôi sẽ kể cho các bạn cùng nghe câu chuyện ấy.

Nhớ về ngày ấy, tôi là nam nhi trong một gia đình tất cả hoàn cảnh tương đối giá, là con của một hào phú vào vùng Hà nam xưa. Thời điểm bấy giờ trong làng gồm người đàn bà tên Vũ Thị Thiết, tính bí quyết thùy mị, nết na, cung cấp đó lại đoan trang, tư dung tốt đẹp. Mến nữ giới bởi những phẩm chất, tính bí quyết tốt đẹp ấy tôi bèn xin mẹ trăm lạng quà để rước thanh nữ về làm vợ. Từ đó công ty chúng tôi nên duyên vợ chồng.

công ty chúng tôi sống với nhau hòa thuận, hạnh phúc và cùng háo hức chờ đợi đứa con đầu lòng sắp ra đời. Bất ngờ, chiến tranh bùng nổ, loạn lạc xảy ra khắp chốn. Mặc dù là nhỏ nhà giàu nhưng lại yếu học học hành buộc phải tôi phải đi quân nhân ở list đầu tiên. Không hề cách làm sao khác, tôi đành phải chia tay mẹ già, vợ trẻ để lên đường ra trận.

Ngày đưa tiễn tôi lên đường cả mẹ và con gái đều khóc hết nước mắt, muốn tôi bình an trở về. Những năm mon ở chiến trường tôi nhớ gia đình tha thiết, nhớ mẹ già ở nhà ý muốn ngóng, nhờ người vợ hiền thục. Tôi chỉ ước ao chiến tranh nhanh nhanh kết thúc để tôi được trở về bên gia đình.

tía năm chiến tranh qua đi, tôi về công ty lòng đầy hứng khởi, ước ao nhớ. Nhưng ngày tôi về lại ấp xuống biết bao tai họa. Mẹ tôi vì thương nhớ tôi quá nhiều nhưng sinh bệnh bắt buộc đã mất, trước sự ra đi của mẹ tôi đau đớn, xót xa vô cùng.

Tôi định bế nam nhi ra mộ để thuộc thắp nén hương mang đến mẹ, nhưng nó khóc lóc, ko chịu nhận tôi,bảo đêm như thế nào cũng bao gồm một người phụ vương đến, mẹ đi cũng đi, mẹ ngồi cũng ngồi, nhưng chẳng bao giờ bế nó..Nghe vậy, tôi đinh ninh trong trái tim rằng vợ bản thân đã thất tiết, thế nên, với bảntính đa nghi lại vội vàng, tôi đã không tiếc lời mắng nhiếc con gái thậm tệ mặc cho phái nữ có khóc lóc như thế như thế nào tôi cũng không màng đến. Khi cơn giận lên đến đỉnh điểm, tôi đã thẳng thừng buông lời lạnh lùng đuổi cô gái đi ra khỏi nhà. Mấy người láng giềng đến can ngăn nhưng tôi còn quát cả họ, đuổi họ về. Vũ nương vẫn khóc, từng giọt nước mắt thấm ướt vạt áo nàng. Lòng tôi chợt thấy có cái gì đó nhói lên nhưng rồi ngọn lửa tức giận đã lấn át hết mọi thứ. Tôi mù quáng đuổi nữ đi, đóng cánh cổng nhà lại.

Xem thêm: Bản Kiểm Điểm Đảng Viên Sinh Con Thứ 3 Năm 2020 Theo Luật, Mẫu Bản Tự Kiểm Điểm Đảng Viên Sinh Con Thứ 3

Uất ức bởi vì không được giãi bày, Vũ Nương đã tắm gội chay sạch cùng tìm đến bến sông Hoàng Giang để tự vẫn nhằm minh chứng đến tấm lòng vào sạch của mình. Thời điểm ấy tôi vẫn chưa biết rõ sự tình nhưng biết vợ tự vẫn cũng hết sức đau lòng, tôi ra bến sông để vớt xác nhằm chôn cất thanh nữ chu đáo nhưng không tài nào search thấy, tôi và bé đành trở về nhà.

Cuộc sống một mình con gà trống nuôi con quả chẳng dễ dàng, đêm ấy tôi thắp đèn bỗng bé Đản reo lớn:

- cha Đản lại đến kìa. đó là người thân phụ vẫn đến cùng mẹ đó.

Bấy giờ tôi mới biết bản thân đã nghi oan mang lại vợ. Trong những ngày xa tôi, vày thương nhớ và cũng muốn bù đắp mang đến con, để nhỏ bé Đản được nhận tình thương đủ đầy của thân phụ và mẹ mà nàng đã trỏ bóng mình bảo cha Đản. Tôi lại ghen tuông mù quáng, nghe lời đứa trẻ ngây thơ, không tìm hiểu rõ nguồn cơn buộc phải đã gây nên cái chết oan nghiệt mang lại nàng. Tôi ân hận lắm. Giờ tôi tất cả ân hận , đau buồn đến đâu cũng chẳng thể làm con gái quay về với gia đình này nữa. Nhỏ tôi đã mất mẹ tại vì người thân phụ vô trung ương của nó...

Gần công ty tôi có một người có tác dụng nghề đánh cá thương hiệu Phan Lang một lần ông áy nằm mơ thấy một cô bé xin tha mạng, khi tỉnh dậy nhặt được một con rùa rất to cần ông ây nhớ tới giấc mơ bèn thả bé rùa về biển. Một hôm người này đi biển bị lật thuyền được một cô gái cứu giúp, hỏi ra mới biết cô nàng này chính là vợ tôi. Vợ tôi bởi vì oan khuất mà lại tìm tới loại chết làm lay động thủy cung nên được cứu vớt. Phái nữ có nhờ Phan Lang nhắn với tôi rằng: nam giới hãy lập đàn giải oan mang lại thiếp, thiếp sẽ hiện về. Ban đầu tôi phân phối tính cung cấp nghi không tin tưởng hết lời người đàn ông này nói nhưng lúc nhận được chiếc hoa đá quý tôi đã tin. Đây thật sự là vật dụng của Vũ nương.

Tôi bèn theo lời Phan lập một dàn giải oan bên trên bến sông. Vũ nương hiện lên thật nhưng thời điểm ẩn lúc hiện. Tôi vội gọi nhưng người vợ vẫn ở giữa dòng sông cơ mà nói với vào:

-Thiếp cảm ơn, ơn đức của Linh Phi đã thề sống chết cũng ko bỏ. Đa tạ tình cánh mày râu thiếp chẳng về lại được dương gian nữa.

trong phút chốt cảnh tượng tan biến. Tôi gục đầu thổn thức. Một sự ân hận khiếp gớm vào trung khu can tôi. Chỉ vị một cơn ghen mù quáng nhưng tôi đã tạo nên vợ chồng, mẹ nhỏ phải li biệt mãi mãi. Sai lầm của tôi không thể nào cứu chữa được nữa. Tôi muốn mọi người hãy chú ý vào tôi nhưng rút ra bài học cho chủ yếu bản thân mình, rằng đã kết nghĩa trăm năm, muối mặn tình nồng thì vợ chồng hãy thương yêu tin tưởng lẫn nhau bao gồm như vậy hạnh phúc mới bền vững trường thọ được.