*
nghỉ chân nơi đâu?Từ khi ánh mắt, quan sát nhau chẳng nói được gìMình từng với mọi người trong nhà điTìm ý thức yêu, dù rằng nước mắt thấm vào từngChặng đường dài nơi, em khócLặng thì thầm vương lên mái tócPhố vắng ngắt anh chuyển em đi quên bao chuyện buồnĐằng sau vết tích này em tất cả thấyCàng quên nỗi ghi nhớ càng đầy?Lòng mình sao đậy hết, vào trong hư vôCàng xa ký ức đến càng gầnNhìn đồng hồ trôi đi, anh biếtChẳng còn cùng cả nhà tha thiếtĐành có giấc mơ lâu nay nay quăng quật lại đâyVùi chôn hết đa số phút đam mê anh thu bản thân vào trong căn phòngNằm nghĩ tới các vết cứa xót xa nơi đặt trọn yêu đương yêu1 giây anh Bâng Khuâng…1 giây anh hứa với lòng mình rằng, sẽ cần quênMặc mang lại phía cuối đó gồm nắng tốt mưa dang tay đón lối vềLàm sao dấu chấm hết vỡ nát kia đã lành lại như xưa?1 giây anh Bâng Khuâng…1 giây anh hẹn với lòng mình rằng, sẽ đề nghị quênMột giây anh chìm vào cơn mơ, đông đảo ngọt bùi gàn ngơ ta đã từngVà một giây anh chạnh lòng bơ vơ, với thú vui bâng quơ anh sẽ dừng lạiCho em đi tiếp, bản thân chẳng còn với mọi người trong nhà tha thiếtĐành sở hữu giấc mơ xưa nay nay vứt lại đâyĐằng sau vết tích này em có thấyCàng quên nỗi lưu giữ càng đầy?Lòng mình sao cất hết, vào trong hỏng vôCàng xa ký ức đến càng gầnNhìn đồng hồ trôi đi, anh biếtChẳng còn bên nhau tha thiếtVì khu vực giấc mơ em vứt đi chẳng còn anhVùi chôn hết phần lớn phút yêu thích anh thu mình vào trong căn phòngNằm nghĩ tới các vết cứa xót xa điểm đặt trọn yêu mến yêu1 giây anh Bâng Khuâng…1 giây anh hứa với lòng bản thân rằng, sẽ bắt buộc quênMặc đến phía cuối đó tất cả nắng hay mưa dang tay đón lối vềLàm sao dấu chấm dứt vỡ nát kia sẽ lành lại như xưa?1 giây anh Bâng Khuâng…1 giây anh hứa với lòng mình rằng, sẽ đề nghị quênNếu những nỗ lực giờ chỉ làmTừng ngày trôi đi vô nghĩa khi em chẳng buộc phải anh phải đổi thayBước chân qua lối về mộng mơ mặt đường xa lâu năm lê thêBiết em chẳng còn gì, dành cho anhVậy thì để thời hạn trôi qua cùng quên điNhững phạm tội anh đã mang đi khi bờ môi em còn ấm cúng sau hầu hết khó khănGiờ những ăn năn hận muộn màng, bên cảm giác đã phai tànGiờ này chẳng sót lại gì đâuVùi chôn hết hầu hết phút tê mê anh thu mình vào trong căn phòngNằm nghĩ tới các vết cứa xót xa vị trí đặt trọn yêu thương yêu1 giây anh Bâng Khuâng…1 giây anh hứa hẹn với lòng bản thân rằng, sẽ phải quênMặc mang lại phía cuối đó có nắng xuất xắc mưa dang tay đón lối vềLàm sao dấu chấm hết vỡ nát kia vẫn lành lại như xưa?1 giây anh Bâng Khuâng…1 giây anh nói với lòng bản thân rằng buộc phải quên điEm chẳng còn điều gì khác đâu.

Genre JustaTee

Comment by Nguyễn Anh Tùng

:(

Comment by Trinh Do

Comment by Kauli

Cho em hỏi làm thế nào để thu 1 bài xích nhạc để up lên pgdgialoc.edu.vn đc ạ?

Comment by