Em thích hợp hoa hồng và mùa đông, được anh ôm phía đằng sau lưng

admin trăng tròn Tháng Sáu, 2019 thủ pháp 3341 Views


Người con gái anh từng yêu….Em ham mê hoa hồng và mùa đông, được anh ôm vùng phía đằng sau lưng. Em nói bên anh qua bao địa điểm em cảm xúc rất nhẹ nhàng. Vậy giờ đồng hồ ai là tín đồ cho em yên bình,….

Bạn đang xem: Em thích hoa hồng vào mùa đông được anh ôm phía sau lưng

Có những tình nhân nhau, mang lại với nhau, ở cùng cả nhà trong bình yên. Tuy nhiên có những người dân phải trải qua cả một trời giông bão để viết lên mẩu chuyện của riêng biệt mình. Sau tất cả phải tự hỏi lòng rằng: “Ai là fan thương em”…

Sài Gòn vào độ tháng 6 cũng là lúc ban đầu bước vào mùa mưa. Trái ngược hoàn toàn với chiếc nắng phỏng da nóng bức ở nhì miền Tổ quốc. Mưa sài thành chẳng lầm lỳ, dằng dai như mưa Huế, hay lất phất như mưa thu Hà Nội. Nó mang trong mình một sắc thái đỏng đảnh riêng rẽ biệt, chốc chốc thì mưa khe khẽ như giờ đồng hồ thở dài nhớ tín đồ yêu, lát lại ào ạt như cái xiết chặt vỡ òa thọ ngày không gặp. Dắt bé xe Dream “tàu” ra ngõ hàng trọ, định bụng đón tình nhân về do thể nào cô ấy cũng quên mang theo áo mưa. Trời chả biết chiều lòng người, loại xe của tôi lại trở chứng, đề mãi không nổ. Đành bắt vội vàng chuyến xe bus, tay vậy theo bộ áo mưa mới cóng, đứng đợi nữ giới nơi cổng trường.

*

Thương mấy cũng là fan dưng

5h chiều, lớp lớp sinh viên hotline nhau í ới chở nhau về. Tôi đứng ngóng em. Đợi mãi, đợi mang đến lúc đảm bảo an toàn đóng cổng tuy vậy vẫn chưa thấy em đâu. Túm chiếc áo tơi trong tay lười biếng, nhấc máy hotline và hóng hồi chuông đổ dồn. “Không nghe máy”. Toan cất bước quay về thì thấy em sẽ ngồi trong chiếc xe bốn bánh trơn loáng, đi vút qua tôi. Tách! Tách, tách!

Mưa nặng trĩu hạt. Mưa lăn lâu năm thành từng giọt tròn lăn bên trên má, chạm khẽ bờ môi tôi ứ đọng vị mặn rồi rơi xuống mặt con đường vỡ tan. Tình thương phân thành nhiều cung bậc cảm xúc. Yêu mến cao nhất, đậm đà nhất lúc nào cũng ở trong về gia đình. Kế đến là thương phiên bản thân, thương chúng ta bè, yêu quý thầy cô, mến cho đầy đủ mảnh đời cơ cực, với thương một người lạ. Bạn lạ – có thể hoàn toàn là xa lạ, là tín đồ chỉ gặp gỡ thoáng qua, hay là bạn dù chỉ lao vào đời mình chưa lâu nhưng chiếm ngự cả trái tim này.

Chẳng ai giải nghĩa được tình yêu, có khó gì đâu một buổi chiều…” Xuân Diệu sẽ viết số đông dòng từ sự như vậy. Đó là 1 thứ xúc cảm kỳ lạ vô cùng cơ mà con tín đồ vô thức góp nhặt từng khoảnh khắc, từng kỷ niệm cùng nhau chắt chiu ghi lòng tạc dạ dạ vào lòng. Để rồi lại thỉnh phảng phất nhói đau âm ỉ, tự làm cho tổn yêu thương mình, tổn hại người.

Xem thêm: Hôm Qua Em Đi Tỉnh Về Đợi Em Ở Mãi Con Đê Đầu Làng Khăn Nhung Quần Lĩnh Rộn Ràng

Nếu một ngày đột nhiên bạn cảm nhận được những khoảng chừng lặng không tên xen kẹt vào mối quan hệ đáng lý ra đề nghị nồng nhiệt. Nếu như một ngày bạn cảm thấy chới với, khi trót bắt buộc buông một bàn tay vốn dĩ cực kỳ quen thuộc. Thì đấy chính là lúc bạn phải nghiệm ra rằng: thương mang lại mấy cũng chỉ là người dưng.

Trăm năm là hữu hạn

Ngày ấy, có cô gái thường đi một mình dưới mưa mỗi lúc buồn. Ngày ấy, có người con gái mong manh, dễ dàng rơi lệ khi chứng kiến tận mắt phim rồi ôm ai bật khóc. Ngày ấy, đã gồm người luôn luôn nhắc anh, em yêu thích hoa hồng và mùa đông. Thích được anh ôm phía sau và cố kỉnh tay đi giữa phố đông. Những cái hôn trộm dưới mưa, đều lời mong hẹn trăm năm ở cùng mọi người trong nhà mãi mãi. Đã trở thành miền ký ức đang qua. Chúng ta đã sống vội, yêu thương vội với cũng chóng vánh buông bỏ những mọt quan hệ. Rồi sẽ đến một lúc nào đó, có thể một trong hai tín đồ phải thốt lên nhị chữ “giá như” đầy day dứt. Cuộc sống đời thường giống như mẫu hộp Pandora đầy túng thiếu ẩn. Con fan mãi rong đuổi các hoài bão, hầu như ước mơ, số đông mộng tưởng chuẩn chỉnh mực về một hình mẫu người yêu lý tưởng mà bỏ qua đi những người dân thương ta thực sự. Song, thời gian có ngóng một ai?.

Chúng ta rồi sẽ ổn

Sau tất cả đổ vỡ cùng níu kéo tổn thương, rồi sẽ đến một ngày, tín đồ phụ nữ có thể sẽ trở đề xuất xinh đẹp nhất hơn, người bầy ông có thể thành công hơn. Ai rồi cũng khác. Nhưng chắc chắn cả nhị sẽ có theo bản thân một trung khu hồn đầy rẫy vệt trầy xước. Thời gian có thể làm phai mờ, mà lại dấu lốt hẵng còn đó, lưu ý tôi mang đến mùa hạ đã qua.

“Ta ngồi hát bản tình ca mon Sáu thấp thoáng đâu thu úa những tuyến đường Bỗng tỉnh giấc thức giữa tan khoảng xuôi ngược Đứng mơ hồ nước hư ảnh mấy mùa thương” (Sưu tầm)

Người đàn bà anh từng yêu sao rồi? Có một mình đi dưới mưa thời điểm buồn? Lệ còn rơi khi ngồi xem thước phim buồn? Ôm thật chặt vào ai khóc như đứa trẻ?

Người đàn bà anh từng yêu quên rồi bao hàm chiều tay vắt tay ngóng chờ Hoàng hôn xuống ta kề vai sát cánh nói các lời Rằng đôi ta sẽ chỉ việc nhau thôi Hà ha ha ha há ha hà ha

Cô gái anh yêu hay quan tâm anh cùng nhắc anh bao điều Em đam mê hoa hồng và ngày đông được anh ôm phía sau sống lưng Em nói mặt anh qua bao nơi em cảm giác rất dìu dịu Vậy tiếng ai là bạn cho em im bình?

Em hy vọng xa anh lúc yêu yêu quý đang gìn giữ vẫn an lành Xóa những mong muốn một tình yêu và hai trái tim xanh Quên hết bao năm đi bên em anh thật tất yêu làm được tín đồ mình thương tiếng chẳng lưu giữ tên quen thuộc Người mình thương giờ đồng hồ chẳng ghi nhớ tên anh rồi