Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (403.58 KB, 9 trang )


1. Dàn ý Kể chuyện mười năm sau em về thăm lại mái trường lớp 6

1. MỞ BÀI

Giới thiệu về hoàn cảnh mười năm sau em trở lại thăm trường cũ.2. THÂN BÀI

Những thay đổi về cơ sở vật chất của ngôi trường:+ Con đường đến trường có thay đổi gì khơng?+ Trường lớp được xây dựng lại như thế nào?

+ Bàn ghế có cịn giữ ngun như hồi em học hay không?

+ Sân trường và cây cối so với hồi em học thì thay đổi như thế nào?,…Những thay đổi về việc dạy và học của trường?,…

Sự gặp gỡ với các thầy cô giáo cũ diễn ra như thế nào?3. KẾT BÀI

Cảm xúc của em sau khi thăm lại trường cũ?

2. Kể chuyện mười năm sau em về thăm lại mái trường mà em đang học - Mẫu 1

Thời gian qua thật nhanh, thấm thoát đã mười năm trôi qua. Bây giờ tôi là một sinhviên, tôi trở về thăm lại mái trường trung học cơ sở thân u.

Bạn đang xem: Kể chuyện 10 năm sau em về thăm lại mái trường

Con đường dẫn tơi đến trường đã có một sự thay đổi kì lạ, khiến tơi khơng thể nhận rađược nữa. Đường được trải nhựa phẳng lì, khác xa con đường đầy sỏi đá, ổ gà ngàynào. Thấp thoáng mái trường hiện ra trong sương sớm. Cổng trường ngày xưa nướcsơn phai màu vì mưa nắng, nay đã được sơn lại. Bước vào sân trường tôi thấy cả mộtrừng cây cổ thụ. Cây phượng do lớp tôi trồng nay cũng đã lớn ơi là lớn. Chao ơi! Nó
lớn nhanh thật đấy, thân cây to lớn, tán lá trải rộng như mn che kín cả một góc sântrường. Tơi ngồi dưới gốc cây và nhìn quang cảnh trường. Dãy nhà có lớp 6B của tơinay đã được xây dựng lại, đẹp và khang trang hơn rất nhiều. Nhà có cửa kính, nền látđá hoa, trong phịng có quạt trần, có đèn điện. Từ xa, tơi đã nghe thấy giọng nói âuyếm và quen thuộc trong lớp 6B vọng ra. Tôi tiến lại gần hơn, những cô cậu học sinhngồi cạnh cửa sổ nhìn tơi với ánh mắt ngạc nhiên. Tơi đứng cạnh cửa sổ nhìn vào thấymột dáng người gầy và dong dỏng cao, mái tóc dài xỗ ngang vai, tôi nhận ra là côNga, cô đã từng chủ nhiệm năm tôi học lớp sáu. Tôi đứng nghe cô giảng bài và nhớlại cái cảm giác được nghe cô dạy học. Tơi khơng bao giị qn được những bài họcmà cô đã dạy.


- Em chào cô ạ! Cơ có nhận ra em khơng?

- Cơ nhìn tơi với ánh mắt dịu hiền, trong ánh mắt ấy có sự ngỡ ngàng. Cơ nhìn tơi mộtlúc rồi nói:

- Có phải Thảo không em?Tôi reo lên:

- Dạ thưa cô, đúng rồi ạ! Em là Thảo, học sinh cũ của cô đây.

Tơi rất mừng vì cơ đã nhận ra tơi, một đứa học sinh ngang bướng và nghịch ngợmthuở nào. Tôi cịn nhớ, có lần tơi đã làm cho lớp khơng xếp thứ nhất tồn trường chỉvì tơi đi học muộn. Nhưng hơm đó, cơ đã khơng trách mắng tơi, cơ chỉ khuyên: “Lầnsau em cố gắng đi học sớm, đừng để cả lớp vì em mà bị ảnh hưởng”.

Khi nói chuyện với cô tôi nhận ra trên khuôn mặt cô đã có nhiều nếp nhăn và tóc cơđã điểm bạc.

Bỗng, một hồi trống vang lên báo hiệu giờ ra chơi đã hết, cơ phải vào lớp dạy học,
nhưng cơ trị vẫn lưu luyến mãi không muốn rời nhau.

Tạm biệt mái trường trung học thân yêu, nơi đã để lại trong tôi bao kỉ niệm vui buồnvà là nơi đã chắp cánh cho tôi bao ước mơ hi vọng. Dù là mười năm hay bao nhiêunăm nữa, tôi cũng sẽ mãi nhớ về ngôi trường thân yêu của tôi. Xin chào nhé máitrường thân yêu!

3. Kể chuyện mười năm sau em về thăm lại mái trường mà em đang học - Mẫu 2

Vừa bảo vệ xong khố luận tốt nghiệp, tơi trở về quê hương Yên Bái — nơi tôi sinh ravà lớn lên. Đang cùng gia đình qy quần, đồn tụ bên mâm cơm ấm cúng thì tơi nhậnđược giấy mời tới dự Lễ kỉ niệm 50 năm thành lập Trường THCS Lê Hồng Phong,ngôi trường cấp 2 thân yêu của tơi. Điều đó làm tơi hồi hộp suốt đêm khơng ngủ. Cáicảm giác đó cứ theo tơi như buổi đầu đi học.

Trong tà áo dài, tôi đạp xe trên con đường tối trường quen thuộc. Kia rồi, trường tơiđó. Tấm biển màu xanh năm nào nhỏ bé, giản đơn nay được kẻ chữ to, rõ và phunmàu rất đẹp: Trường THCS Lê Hồng Phong. Bước vào trường, cảnh quan thay đổi rấtnhiều khiến tôi không khỏi bỡ ngỡ. Mới mười năm mà trường, lớp đã bề thế, khangtrang hơn. Dãy nhà hai tầng cũ kĩ giờ là khu nhà bốn tầng có lớp học sạch sẽ, ngănnắp, bảng xanh chống lố. Những ơ cửa sổ thống, rộng làm cho lớp học tràn ngậpánh sáng tự nhiên và khí trời. Những bộ bàn ghế chuyên dụng cho học sinh được làmbằng gỗ ván ép, những trang thiết bị, phịng thí nghiệm hiện đại. Thời chúng tơi đihọc, vì kinh tế khó khăn nên điều này chỉ nằm trong mơ ước.


Tôi bâng khuâng dạo quanh sân trường với sự bỡ ngỡ để rồi cố tìm cho mình một lốicũ, một khoảng trời xưa. Đây, chính đây là nơi tơi vẫn gọi là góc tâm sự để thả hồnsau mỗi buổi học. Ôi! Bác phượng già đấy ư? Bác đang vẫy những cành lá như mờigọi tôi, những mắt lá như đang nhìn tơi trìu mến. Cảnh vật đổi thay nhiều nhưng riêngbác vẫn nguyên vẹn trong tâm trí tơi. Chính bác đã chứng kiến biết bao kỉ niệm vui
buồn của tuổi thần tiên. Bác vẫn còn nhớ cháu Huyền học lớp 6B chứ, cô bé hay lặngbuồn mỗi khi bị điểm kém, rồi để những giọt nước mắt lăn dài trên má mỗi khi bị bạnbè chê trách. Chỉ một mình bác biết mà thơi. Niềm vui của Huyền cũng không giấubác bao giờ, những lời thầy cô khen ngợi, sự khâm phục của bạn bè và những tiếngcười trong trẻo của tuổi học trò đều gửi gắm bác cả.

Đang mơ mộng lạc vào quá khứ, thì tiếng trống trường vang lên, tiếng trống vẫn nhưnăm xưa: hào hùng tươi trẻ. Ơi! Kìa các thầy cơ đã dạy lớp tôi khi xưa. Thầy chủnhiệm, cô dạy văn, cô dạy tiếng Anh,… Các thầy cô đều đã già hơn, mái tóc phasương. Các thầy cơ đã chở bao chuyến đị qua sơng, dìu dắt bao thế hệ học trị ở máitrường THCS này.

Tơi lặng người đi vì cảm xúc trào dâng khi cô giáo dạy Văn hỏi:- Huyền đấy à?

Tơi run lên vì hạnh phúc. Tơi khơng thể nào qn được cơ, người có khn mặt dịuhiền, miệng cười rất duyên và đặc biệt là giọng nói nhẹ nhàng, truyền cảm. Ơi! Cơvẫn cịn nhớ em ư? Đứa học trò làm văn dài lê thê miên man theo cảm xúc. Tơi sà vàolịng cơ, mặc dù đã lớn nhưng khi bên cô tôi như trở về ấu thơ với sự yêu thương vàche chở từ người mẹ thứ hai này. Cô cười, nụ cười dịu dàng như xưa:

Huyền lớn bằng này rồi cơ đấy, học hành thế nào, đang làm gì?Tơi nắm tay cơ nghẹn ngào:

Cơ vẫn khoẻ chứ ạ, em học hành vẫn tốt và em dự định học cao học ln ạ!

Cơ trị tơi vui mừng khơn xiết cùng ôn lại kỉ niệm xưa. Cô hỏi han về tình hình họctập của một số bạn cũ.

Chẳng mấy chốc, trời đã chiều muộn, tơi trở về trong lịng đầy luyến tiếc. Giá nhự cho
tôi một ngày, chỉ một ngày thơi, tơi cịn học dưới mái trường này. Để tơi có thể ngồingẩn ngơ bên gốc phượng, ngắm những chùm hoa đỏ rực nở tự bao giờ…

4. Kể chuyện mười năm sau em về thăm lại mái trường mà em đang học - Mẫu 3

Thời gian trôi thật nhanh thấm thoắt đã mười năm kể từ ngày em rời xa mái trường"Trung học cơ sở Tân Khánh" để bước vào một môi trường học tập mới và theo đuổiước mơ của mình. Hơm nay nhân kỉ niệm năm mươi năm thành lập trường, em quaytrở lại mái trường xưa với bao cảm xúc trào dâng.


và đỗ vào một trường đại học ở Hà Nội. Nhờ sự kiên trì, chịu khó và sự ham học hỏicủa mình em nhận được một suất học bổng du học nước ngồi trong vịng bốn năm,bốn năm sinh hoạt và học tập ở nước ngoài, nỗi nhớ quê hương da diết ln thườngtrực trong tâm trí em. Hồn thành khóa học bốn năm, em tiếp tục nghiên cứu và hoànthành xuất sắc bảo vệ luận án thạc sĩ của mình. Và giờ đây em trở về quê hương, trởthành giảng viên một trường đại học danh tiếng ở Việt Nam như đúng ước mơ củamình.

Hơm nay em mới có cơ hội trở lại thăm ngôi trường trung học cơ sở Tân Khánh nhânkỉ niệm năm mươi năm thành lập trường. Ngôi trường giờ đã khác xưa rất nhiều, ấntượng đầu tiên của em đó là dịng chữ "Trường trung học cơ sở Tân Khánh" được đúcbằng đồng, thay cho dòng chữ đó mười năm trước được in màu trắng chìm trong tấmbiển bằng sắt, nằm trang trọng trong tấm biển hiệu nhà trường, bên trên là rất nhiều lácờ nhỏ bay phấp phới trong gió. Mười năm trước và giờ đây, đã có một sự thay đổilớn lao tại nơi đây. Lúc em học, ngơi trường chỉ có một dãy nhà ba tầng duy nhấtdành cho học sinh, một dãy nhà hai tầng dành cho ban giám hiệu hiệu nhà trường, vàrất nhiều những dãy nhà cấp bốn khác.

Nhưng giờ đã có một dãy nhà năm tầng mới mọc lên nằm bên cạnh dãy nhà ba tầng,những lớp học nhà cấp bốn tuy vẫn cịn nhưng chỉ cịn rất ít. Các dãy nhà cũ đều đã
được sửa sang khang trang và quét sơn trông rất đẹp. Cơ sở vật chất trong các lớp họccũng được hiện đại hơn rất nhiều, ngày trước cả trường chỉ có từ một đến hai chiếcmáy chiếu phục vụ những buổi thi giáo viên dạy giỏi cấp trường, hoặc những lớp cótiết học có giáo viên dự giờ hay thao giảng thì mới được lên phịng máy chiếu nhưngnay tất cả các lớp đều có máy chiếu và mọi bài giảng của giáo viên đều được trìnhchiếu trên máy chiếu để những tiết học thêm sinh động, tránh gây sự nhàm chán. Mọithứ thay đổi chỉ có hàng cây xà cừ và phượng vĩ vẫn cịn đó, nhưng đã to hơn rấtnhiều.

Em gặp lại rất nhiều bạn cũ cũng về tham dự buổi lễ quan trọng này, mặc dù đã mườinăm nhưng vẫn còn nhớ nhau lắm. Em gặp lại bạn Nga – một cô gái u thích nghệthuật, vẽ tranh thì giờ đã là một nhà thiết kế thời trang, bạn Nam với ước mơ thi đỗvào trường "Học viện cảnh sát nhân dân", giờ đây bạn đã thực hiện được ước mơ củamình và hoạt động trong ngành cơng an, cịn nhiều bạn nữa nói chung bạn nào cũngcó nghề nghiệp ổn định và thành cơng với ước mơ của mình. Em gặp lại các thầy cô,thầy Duy hiệu trưởng nhà trường, giờ đây cũng đã nghỉ hưu và hơm nay cũng có mặtvới sự kiện to lớn của trường. Em gặp lại cô giáo chủ nhiệm hồi lớp Chín, cơ vẫnnhận ra chúng em. Cả cơ cả trị đều rất vui, cơ hỏi chúng em về tình hình học tập vàrất mừng khi thấy học trị của mình ai cũng thành đạt, sau đó cơ và trị cùng nhau ơnlại những kỉ niệm cũ. Hết buổi kỉ niệm cô mời chúng em vào nhà chơi, nhưng chúngem xin phép vì cịn bận một số công việc và hứa với cô sẽ vào thăm cô vào một dịpkhác.

Trở về trường cũ với bao sự đổi khác, chỉ có tình thầy trị là vẫn như xưa. Em thực sựxúc động và tự hứa sẽ không bao giờ quên những kỉ niệm nơi đây, nơi có những thầycơ ln hết mình, tận tụy với sự nghiệp trồng người.


Thời gian thấm thoắt tựa thoi đưa, chẳng mấy chốc 10 năm trôi qua. Cứ mỗi độ thu về,lớp 6A của chúng tôi lại tụ họp dưới mái trường tuổi thơ. Vậy mà giờ đây, tôi mới códịp trở dịp trở lại thăm trường, bao xúc cảm trào dâng khó nói thành lời.

Khi đặt chân tới cổng, tôi không khỏi ngỡ ngàng trước sự thay đổi da thịt của nơi đây.Mái trường của tôi trước kia nằm khiêm tốn sau lũy tre làng, nó cổ kính, rêu phongmà trang nghiêm tới lạ. Giờ đây, hiện ra trước mắt tôi là ngôi trường khang trang, haitầng sạch sẽ. Khuôn viên trường là vườn hoa rực rỡ sắc màu, nằm trước sân trườngrộng lớn. Những hàng cây cổ thụ ngày xưa, nay vẫn vươn ra tán lá rộng, xanh tốt nhưnhững người khổng lồ có mái tóc màu xanh. Nơi đó tơi như bắt gặp hình bóng bạn bèmình hồi nhỏ, vơ tư chơi đùa, nâng niu từng cánh phượng đỏ. Trường có nhiều đổithay mà tơi vẫn thấy thân thuộc với không gian này- ngôi nhà thứ hai của mình, nơighi dấu bao kỉ niệm tươi đẹp tuổi học trị.

Tơi rảo bước qua từng lớp học, lớp nào cũng thơng thống, bàn ghế được kê ngayngắn. Nhà trường cịn trang bị thêm một số máy móc thiết bị hiện đại để phục vụ việcgiảng dạy hiệu quả hơn. Tôi cảm thấy vui mừng và tự hào khôn xiết bởi từ một trườnghuyện nơi tỉnh lẻ hẻo lánh, được chính quyền quan tâm hơn tới chất lượng giáo dục,trường tơi như có thêm động lực để có bước tiến dài trong công tác dạy và học. Lúctôi đi dọc hành lang, tôi bắt gặp cô Thủy ngày trước chủ nhiệm lớp tôi. Tôi bước lạigần cô hơn, lễ phép cúi chào cô như ngày nào. Vẫn nụ cười dịu dàng ấy, vẫn ánh nhìntrìu mến ấy nhưng tơi thấy mái tóc cơ điểm thêm nhiều sợi bạc. Tơi thưa cơ:

- Cơ ơi, cơ cịn nhớ con là trị nào khơng ạ? Con muốn cảm ơn nhiều lắm vì nhờ sựgiúp đỡ của cô con được giảm bớt tiền học phí để tiếp tục tới trường ạ!

Suy nghĩ một hồi, cô chợt nhớ ra tôi. Cô hỏi thăm sức khỏe gia đình và cơng việc củatơi. Cuộc trị chuyện như đưa tôi trở về ngày thơ bé, giọng cô vẫn trầm ấm q. Lúcchia tay hai cơ trị lưu luyến mãi. Tơi cịn một niềm hạnh phúc lớn khi “ tái ngộ” tiểugia đình thân thương lớp 6A. Buổi họp lớp không đầy đủ mọi thành viên bởi côngviệc mỗi người một ngả. Những cuộc hàn huyên vẫn diễn ra sôi nổi, ai cũng trưởngthành, chững chạc hơn và dạn dày kinh nghiệm, đâu cịn là những cơ cậu trị nghịchngợm như trước. Tơi khơng ngờ Trân “trịn trĩnh” bây giờ là cơ gái dun dáng đang
làm kế tốn. Hoa “hóm hỉnh” thì theo đuổi giấc mơ làm cơ giáo trường mầm non. Cậu“hot boy” duy nhất lớp tôi giờ đã lập gia đình và là một luật sư có triển vọng. “Thờithế” thay đổi nhanh thật khiến ta cũng đổi thay nhanh chóng. Chúng tơi say sưa ngồiơn lại những kỉ niệm tuổi thơ, nó giúp chúng tơi nhìn lại một thời ngây dại của mìnhvà những giờ phút ấy làm thắt chặt hơn tình bạn giữa chúng tơi.

Xem thêm: Top 20 Bài Hát Thiếu Nhi Việt Nam Hay Nhất, Bài Hát Chủ Đề Quê Hương, Đất Nước, Bác Hồ

Cuốn theo dịng chảy vơ tình của thời gian, có thể làm mờ nhạt những điều ta từnggắn bó nhưng trong tơi, nghĩa bạn, tình trường vẫn vẹn ngun, biếc rờn như ngàyhôm qua.

5. Tưởng tượng 10 năm sau em về thăm lại trường cũ - Mẫu 1

Nhân ngày 20/11, em về thăm lại mái trường xưa, nơi đã dạy em bao kiến thức để emcó thể làm một người bác sĩ như bây giờ. Ôi, thật tuyệt vời.


trường bây giờ đã được quét vôi sạch sẽ. Bước vào cổng, hiện rõ trong đôi mắt em làkỉ niệm thơ ấu ngày nào, chơi đùa, bắn bi, rượt bắt nô nức dưới sân trường. Hàng câyxà cừ thuở trước chỉ cao tới tầng hai là cùng mà bây giờ đã xum xuê, toả bóng khắpsân trường. Khẽ chạm tay vào lớp vỏ xù xì, em thầm hỏi: “Cây ơi, mày cịn nhớ taokhơng?” Cành cây lay động như muốn trả lời rằng: “Có chứ, làm sao cây này quênđược cậu học trò Thăng ngày nào”. Em cười nhẹ rồi đi về phía sau trường, dãy núitrước kia bây giờ đã được khai phá làm thêm một dãy nhà cho các em học sinh lớpbảy, lớp tám. Học sinh bây giờ không như trước kia nữa, một ngày học ln cả sánglẫn chiều. Em quay mắt về phía căn phịng lớp em ngày nào. Nó khơng cịn như xưanữa mà rất khang trang, bốn cái quạt, sáu cái đèn và cái bảng to lớn cũng đủ biết điềuấy. Em tiến lên lầu, xem qua một lượt. Chà, thật là tuyệt, phịng thực hàng được trangbị tồn những máy tính hiện đại màn hình phẳng, cả thảy hơn bốn mươi chiếc. Chẳngphải hai người một máy như ngày nào nữa. Cịn thư viện thì tồn những thiết bị hiệnđại. Học sinh thời nay hơn trước kia nhiều quá. Đi qua dãy hành lang, bỗng em pháthiện ra một sân bóng rộng. Em chạy xuống, thấy một trái banh nằm lăn lóc. Chắc là
mấy cậu học trị chơi xong qn khơng bỏ lại trường đây mà.. Em lấy chân lăn bóngtrên nền cát rồi sút một cú nhẹ vào cái khung thành. Những kỉ niệm ngày ấy tuôn trào.Hồi ấy, nơi đây còn là một bãi đầy đất đá, còn cái khung thành chỉ là hai cái cọc vàmột thanh gỗ ở trên thơi, cịn bây giờ, khung thành sắt có bao bọc lưới xung quanh,tuyệt quá. Bỗng, em nhớ ra là mình cịn phải thăm thầy cơ nên rảo nhanh bước về phíaphịng truyền thống. Bước vào căn phịng, các thầy cô đang họp nên em không dámlàm phiền mà đứng chờ. Họp xong, thầy cô tổ chức liên hoan mừng ngày vui, đến bâygiờ, em mới đánh bạo tiến ra, chào thầy cơ. Mọi người nhìn em với một chút ngỡngàng. Em thưa:

- Thưa mọi người, em là Thăng đây ạ.

Lúc bấy giờ, một vài thầy cô mới “Ồ” lên. Một số người trẻ tuổi vẫn còn ngỡ ngàng,rồi sau đó hỏi những người già hơn:

- Học sinh cũ của mấy anh chị à!

Em đốn đó là người mới về trường. Bỗng, cô Mai Ly hỏi:- Thăng này, hiện giờ em đang làm gì thế?

Bao năm tháng cách xa, bây giờ cơ có vẻ già đi rất nhiều, mái tóc điểm hoa râm vàkhn mặt có nhiều vết nhăn theo ngày tháng. Mặc dù vậy, em vẫn có thể nhận ra cơbởi giọng nói và đơi mắt hiền từ mà năm tháng khơng thể phai nhồ. Em trả lời:- Thưa cô, em hiện đang bác sĩ tại bệnh viện đa khoa Đức Tín ạ.

- Vậy à? – cơ đáp.Em hỏi cơ:

- Cơ ơi, cơ Hồ và những thầy cơ khác đâu ạ.


Cơ trả lời:

- Đương nhiên, dù sao thì chúng cũng đâu có lì bằng cậu học trị Thăng lớp 6D của tơiThuở nào.

Em cười, cơ cũng cười. Rồi sau đó, những thầy cơ khác cũng hỏi chuyện. Thân mậtlắm! Trò chuyện hồi lâu thì em nhớ ra một việc quan trọng. Vội chạy ra cổng, lấy vàigói q tặng thầy cơ. Xong việc, em ra về.

Bước ra khỏi cổng trường mà trong lòng em thấy quyến luyến vô cùng. Ngôi trườngnày đã cùng em trải qua bao kỉ niệm đẹp và ở đó có những con người tuyệt vời đãchắp cho em đơi cánh để em vững bước vào đời.

6. Tưởng tượng 10 năm sau em về thăm lại trường cũ - Mẫu 2

Thời gian qua thật nhanh, thấm thoát đã mười năm trôi qua. Bây giờ tôi là một sinhviên, tôi trở về thăm lại mái trường trung học cơ sở thân u.

Con đường dẫn tơi đến trường đã có một sự thay đổi kì lạ, khiến tơi khơng thể nhận rađược nữa. Đường được trải nhựa phẳng lì, khác xa con đường đầy sỏi đá, ổ gà ngàynào. Thấp thoáng mái trường hiện ra trong sương sớm. Cổng trường ngày xưa nướcsơn phai màu vì mưa nắng, nay đã được sơn lại. Bước vào sân trường tôi thấy cả mộtrừng cây cổ thụ. Cây phượng do lớp tôi trồng nay cũng đã lớn ơi là lớn. Chao ơi! Nólớn nhanh thật đấy, thân cây to lớn, tán lá trải rộng như mn che kín cả một góc sântrường. Tơi ngồi dưới gốc cây và nhìn quang cảnh trường. Dãy nhà có lớp 6B của tôinay đã được xây dựng lại, đẹp và khang trang hơn rất nhiều. Nhà có cửa kính, nền látđá hoa, trong phịng có quạt trần, có đèn điện. Từ xa, tơi đã nghe thấy giọng nói âu
yếm và quen thuộc trong lớp 6B vọng ra. Tôi tiến lại gần hơn, những cô cậu học sinhngồi cạnh cửa sổ nhìn tơi với ánh mắt ngạc nhiên. Tơi đứng cạnh cửa sổ nhìn vào thấymột dáng người gầy và dong dỏng cao, mái tóc dài xỗ ngang vai, tơi nhận ra là côNga, cô đã từng chủ nhiệm năm tôi học lớp sáu. Tôi đứng nghe cô giảng bài và nhớlại cái cảm giác được nghe cô dạy học. Tôi không bao giờ quên được những bài họcmà cô đã dạy.

Một hồi trống vang lên báo hiệu giờ ra chơi đã đến. Cố Nga cho cả lớp nghỉ rồi cô thudọn sách vở và ra khỏi lớp. Tôi liền bước đến bên cô và chào:

Em chào cô ạ! Cô có nhận ra em khơng?

Cơ nhìn tơi với ánh mắt dịu hiền, trong ánh mắt ấy có sự ngỡ ngàng. Cơ nhìn tơi mộtlúc rồi nói:


Dạ thưa cô, đúng rồi ạ ! Em là Thảo, học sinh cũ của cơ đây.

Tơi rất mừng vì cơ đã nhận ra tôi, một đứa học sinh ngang bướng và nghịch ngợmthuở nào. Tơi cịn nhớ, có lần tơi đã làm cho lớp khơng xếp thứ nhất tồn trường chỉvì tơi đi học muộn. Nhưng hơm đó, cơ đã khơng trách mắng tôi, cô chỉ khuyên: “Lầnsau em cố gắng đi học sớm, đừng để cả lớp vì em mà bị ảnh hưởng”.

Khi nói chuyện với cơ tơi nhận ra trên khn mặt cơ đã có nhiều nếp nhăn và tóc côđã điểm bạc.

Bỗng, một hồi trống vang lên báo hiệu giờ ra chơi đã hết, cô phải vào lớp dạy học,nhưng cơ trị vẫn lưu luyến mãi khơng muốn rời nhau.

Tạm biệt mái trường trung học thân yêu, nơi đã để lại trong tôi bao kỉ niệm vui buồnvà là nơi đã chắp cánh cho tôi bao ước mơ hi vọng. Dù là mười năm hay bao nhiêu
năm nữa, tôi cũng sẽ mãi nhớ về ngôi trường thân yêu của tôi. Xin chào nhé máitrường thân yêu!

7. Tưởng tượng 10 năm sau em về thăm lại trường cũ - Mẫu 3

Sau bốn năm miệt mài học tập ở trường Đại học Bách khoa, tôi đã trở thành kĩ sư vàđược nhận vào làm việc trong một nhà máy cơ khí của tỉnh nhà. Thời gian trôi đinhanh quá! Mới ngày nào tôi là cậu học sinh lớp 6, thoắt cái mà đã mười năm. Bao kỉniệm của thời học trò tinh nghịch, đáng u vẫn cịn tươi rói trong kí ức.

Năm nay, ngày Nhà giáo Việt Nam 20 tháng 11 lại đúng vào thứ bảy. Tôi trở về thămcác thầy cô và thăm ngôi trường cũ mà tôi xa cách đã lâu.

Hồi học lớp 6A do cơ Nhân dạy tốn làm chủ nhiệm, tôi được cử làm lớp trưởng. Cácbạn trong lớp "tín nhiệm" phần vì tơi học khá, phần vì tơi rất nhiệt tình trong mọicơng việc của lớp.

Trường tơi nằm trên một khu đất rộng, có tường xây bao quanh. Đoạn đường dẫn từquốc lộ 1 vào tới cổng trường rộng chừng sáu mét, hai bên trồng bạch đàn. Chiếcbảng đề tên trường màu xanh, nổi bật hàng chữ trắng: Trường Trung học cơ sở VõThị Sáu, từ xa đã nhìn thấy rất rõ. Ba dãy phịng học lợp tơn nối với nhau theo hìnhchữ U, ở giữa là sân trường với cột cờ đặt trước cửa phòng Ban Giám hiệu. Hình ảnhngơi trường cũ thân u ln hiện lên trong nỗi nhớ. Về thăm trường lần này, tơi hivọng thấy lại những gì quen thuộc một thời.

Nhưng sao lạ thế này!? Vẫn tên trường cũ, vẫn con đường dẫn vào trường ngày nàonhưng hàng cây thì đã cao vút, thân tròn, thẳng tắp. Mặt đường tráng xi măng phẳngphiu. Cổng trường được xây bề thế và quét vôi trắng trông rất đẹp.


(9)
https://hoatieu.vn/

Tài liệu liên quan


*
KẾ HOẠCH CHUYỂN DỊCH CƠ CẤU NGÀNH KINH TẾ Ở NƯỚC TA THỜI KỲ KẾ HOẠCH 5 NĂM (2001 - 2005) VÀ MỘT SỐ GIẢI PHÁP THỰC HIỆN 22 594 0