Thì năm nào cũng có thể có mùa đông, tất nhiên là mẫu gió của vùng này không bao giờ thôi lạnh và gần như kỷ niệm xưa cũ cũng theo cái lạnh lùng của mùa ấy không hề chịu ngủ quên lại trở mình thao thức.

Bạn đang xem: Ngọn gió mùa đông năm ấy

Do dự mười năm, nhì mươi năm, rồi các nhiều năm tiếp theo nữa, lúc thân xác này trở đề nghị già nua, chất xám này không thể nhớ nổi người sở hữu của nó, liệu rằng gồm còn nỗi lưu giữ này? Chỉ biết là hiện tại ngay lúc này đây, nỗi lưu giữ cứ đang nhiều thêm lên như cơn gió cuối mùa cứ đập bản thân vùng vẫy, con quay cuồng mãi!

*
 

Mùa đông... Nhớ những mua đông lúc còn sinh hoạt nhà... Sáng lười biếng cứ co ro, rúc mãi trong chăn ấm, đến giờ mọi khi nhắm mắt lại, cái mùi vải nồng nồng, thơm tho chị em phơi được nắng nóng vẫn như còn ở đâu đây... Hé đôi mắt chỉ thấy một color trời đùng đục, nhờ nhờ qua ô cửa ngõ giữa giờ đồng hồ gió rít từng hồi, xua đuổi nhau rầm rầm phành phạch bên trên mái nhà, thoảng tất cả tiếng con kê nhà ai chứa tiếng gáy, giờ lao xao tín đồ qua lại trước ngõ, rồi mùi chị em nấu nhà bếp bốc lên... Xúc cảm giấc ngủ vùi bình yên, được chở bít ấy giờ đang xa lắm rồi. Mỗi ngày lại càng xa thêm!

Mùa đông... Lại lưu giữ những ngày đông lúc còn đi học...

Xem thêm: 4 Cách Khôi Phục Các File Đã Xóa Trong Thùng Rác Nhanh Nhất, Cách Khôi Phục File Đã Xóa Trong Thùng Rác

đông đảo sáng sương mù giăng trắng lối hay những tối hôm đi về, cũng có thể có những cơn gió lạnh như vậy này lùa sâu trong lớp áo. Hít hà hương thơm hoa đêm, hương thơm thơm ly sữa nóng, ổ bánh mỳ xuýt xoa phân chia vội, cùng các bạn đạp xe qua những con dốc vắng, giờ đồng hồ thở hổn hển theo lời nói cũng là những hơi sương tan đi thân trời đêm. Bây giờ có thể nào nhằm trở lại ngày xưa êm đềm đó, chỉ rất có thể nhắm đôi mắt để nhớ mà tìm về!

Mùa đông bây giờ là hầu hết đêm trê tuyến phố về hun hút, nhỏ xíu con vùng phía đằng sau dẫu ấm cúng lắm một khoảng tim áp vào sườn lưng mẹ nhưng khoảng tầm tối phía trước vẫn một màu lạnh lẽo lẽo, những ánh đèn loang thoáng chạy lùi xa, hầu hết xe những người dân lầm lũi lao đi trong thinh lặng. Là mọi đêm gác trọ lạnh lùng cô độc, stress tự mình đối lập với những tính toán hơn thua, lỗi lầm của cuộc đời... Là phần nhiều đêm tra cứu vui ngà ngà cơn say đôi lúc chẳng thể phân biệt con đường rất gần gũi thường ngày cơ mà ngờ rằng mình vẫn ở một chỗ nào đó trơ trọi, hoang vu và lạnh giá quá! Trời nóng sốt mà lòng càng lạnh lẽo lẽo, vì chưng thế nên có thể có đầy đủ kỷ niệm le lói, chợp chờn là với chút hơi nóng cho ta tia nắng mà bước tiếp.

Những ngày mùa đông, lại nhớ về ngày đông xưa cũ là do thèm một cảm xúc bình yên, một cảm giác ấm áp mà ta đã gồm và đã hết đi mãi mãi. Là vì đôi lúc giữa cái lạnh mát của lòng người, ta sẽ thầm mong giá cơ mà lòng ta cũng nguội lạnh lẽo thế; là vì trong số những sân si, hờn ghen, khờ dại, đần ngốc của con bạn trần tục này ta vẫn ước ao mình sống hơn phần lớn ngày qua. Cùng trên hết, cũng chỉ do cái rét mướt của mùa ấy theo thời hạn vẫn chưa một lần biến hóa và mỗi lần gặp mặt lại dù làm ta nhói đau vẫn là 1 trong những dịp đưa ta trở về... Dù rằng chỉ là trong niềm mơ ước thôi!