Dạo ấy tôi được về Pác Bó với bác bỏ Hồ, từng ngày được bác bỏ dạy dỗ. Chưng nhận tôi là cháu, tôi gọi bác bằng chú: Chú Thu.

Bạn đang xem: Những câu chuyện ngắn về bác hồ với thiếu nhi

Còn vài ba ngày nữa thì Tết. Tôi lạnh lòng muốn trở về viếng thăm nhà. Tôi đến xin với Bác.

- Chú cho con cháu về phiên bản với chị em.

Bác bảo:

- bọn đế quốc đang chờ dịp Tết để bắt mình. Cháu về tức là đem thân nộp mồm cọp đấy. Không được về, tôi tấm tức khóc. Chưng dỗ tôi như người mẹ dỗ con. Bác bỏ lấy mang đến tôi cái khăn tay tất cả hoa đỏ và một chiếc tỏi kê luộc.

Bác hồ hiểu rất rõ tục lệ của tín đồ Tày: Họ cực kỳ quý trẻ cần mổ gà lúc nào cũng dành tỏi gà cho các em nhỏ.

Bác bảo:

- vàng Tết của cháu đấy! cháu lau nước mắt đi rồi ăn uống tỏi gà. Ở đây con cháu sẽ vui như ở nhà thôi.

Tôi thấy nguôi nguôi trong lòng.

- cháu nín đi. Ra giêng chú mang đến cháu về thăm nhà.

Tôi nghe lời Bác, vui vẻ sống lại.

Mồng 1 Tết, bà bé dân bản đem cam, bánh cho mừng tuổi Bác, Bác thân thiết chúc tết bà con, Bác tách bóc cam chia cho các em nhỏ, chưng còn khuyến mãi mỗi tín đồ một phong giấy đỏ bao gồm gói một đồng xu mới tinh làm quà tặng Tết.

Cái Tết nghỉ ngơi Pác Bó tuy đơn sơ tuy thế rất nóng cúng. Lần trước tiên tôi nạp năng lượng Tết xa nhà. Được sống trong tình cảm của Bác, tôi thấy chẳng khác nào được sinh sống trong gia đình, mặt người thân phụ kính yêu của tôi.

(Theo lời nhắc của bạn hữu Nông Thị Trưng, trích trong cuốn Bác hồ nước với thiếu nhi) 


*

2. Bác giáo dục cháu Phương Văn Đan

Ở khu lán tập thể bí mật tại thung lũng Sum Đắc, tuy nhiên rất bận công việc chuẩn bị đến Tổng khởi nghĩa toàn quốc, bác bỏ vẫn dành thời gian chăm sóc đến đời sống của đồng bào và giáo dục các cháu.

Nghe nói cháu Phương Văn Đan giỏi quấy nhiễu đòi ăn, Bác để ý quan sát tò mò nguyên nhân. Bác bỏ phát hiện nay ra con cháu hư là do phụ huynh cháu nuông chiều chiều. Các lần cháu quấy đòi ăn là bố mẹ cháu đã nhanh lẹ lo tra cứu cái ăn cho cháu ngay, bất kỳ lúc nào, miễn sao cháu nín là được. Bởi vậy, cháu ăn uống không có giờ giấc, đói thời gian nào là mè nheo đòi nạp năng lượng lúc ấy. Yêu quý cháu, các chị cung ứng có gì rồi cũng đem mang đến cháu, lúc thì vét ít cơm nguội, lúc ít cháy, lúc kì cục bát cháo…

Bác gọi bố mẹ cháu và các chị chế tạo đến phê bình lối cưng chiều chiều không nên ấy.

- bắt buộc tập mang lại cháu ăn uống điều độ từ bé, tuyệt nhất là làm việc tập thể, càng đề xuất phục tùng nội quy. Những cô, các chú ko nên mến yêu cháu, con cháu sẽ quen với hư nết đi.

Từ bữa đó, chưng tự mình “uốn nắn” cháu. Lúc đầu cháu hết sức nhờn với đa số người, mà lại riêng cùng với Bác, cháu lại đặc biệt quan trọng ngoan ngoãn, biết nghe lời. Bác bỏ bảo ban con cháu từng li từng tí, chẳng bao thọ cháu hiện đại trông thấy. Con cháu biết ẩm thực ăn uống điều độ, không giỏi quấy rầy như lúc trước nữa. Đối với tất cả mọi người, con cháu đã biết vâng lời, lễ phép.

(Trích trong cuốn Người nghỉ ngơi nguồn, Nxb. Phụ nữ, Hà Nội)

3. Gồm phải con cháu là Hiếu không?

Tháng 11 năm 1946, một trí thức 38 tuổi gồm bằng ts Văn khoa với Cử nhân dụng cụ của Pháp, rất quá bất ngờ khi nhận được tấm danh thiếp của quản trị Hồ Chí Minh mời lên gặp.

Trong lần gặp gỡ này, bác đã trực tiếp giao mang lại anh đảm nhận chức vụ bộ trưởng Bộ Giáo dục. Anh do dự thưa với bác bỏ là không tham gia công tác biện pháp mạng bao giờ. Bác Hồ đã thân thiện động viên anh: "Cứ làm cho đi rồi sẽ làm cho được". Lời động viên thân ái ấy đang là sức mạnh to béo giúp bộ trưởng Nguyễn Văn Huyên lấy hết trung tâm trí ra đóng góp thêm phần xây dựng và phát triển sự nghiệp giáo dục và đào tạo của nước ta cho đến tận đông đảo giờ phút cuối cùng của đời mình.

Hôm chưng sang Pháp cùng đoàn đại biểu vn đi dự buổi tiệc nghị Phôngtennơblô, trong những số đó có anh, tình cờ tại trường bay Gia Lâm, bác thấy đồng minh Phạm Văn Đồng bế một con cháu gái nhỏ dại khoảng 4 tuổi. Chưng rất vui khi biết đấy là "con gái của ba Huyên”. Cháu bé xíu tên là Hiếu. Bác đón lấy cháu Hiếu và chỉ còn bế một lúc thôi nhưng về sau Bác vẫn luôn luôn nhớ cháu bé bỏng gái này.

Trong kháng chiến chống Pháp, khi chưa đầy 10 tuổi, bé bỏng Hiếu rủi ro bị tí hon liệt giường vì bệnh lao xương. Lúc biết tin, bác Hồ đã cho tất cả những người tìm thuốc cùng cao hổ cốt để giao cho "chú Huyên" mang đến chạy chữa cho bé. Mỗi lần họp Hội đồng thiết yếu phủ, bác bỏ lại hỏi thăm anh Huyên về sức mạnh của bé: "Hiếu đã khỏi chưa? nếu như cháu bước đầu chơi chơi được là không đáng lo đâu".

Năm 1953, bé xíu Hiếu đã hoàn toàn lành căn bệnh và được cùng một trong những thiếu nhi việt nam sang học tập tại nước bạn. Chưng rất vui lúc được tin báo này. Bác tìm một hộp sữa cùng một miếng vải kaki màu xoàn để "chú Huyên" mang đến cho nhỏ nhắn Hiếu. Bác còn dặn: "Chú bảo cô may gấp cho cháu một chiếc áo bởi mảnh vải vóc này nhé".

Nhiều năm trôi qua, một lượt tại Hà Nội, Hiếu được cùng một số "cháu ngoan chưng Hồ" lên Phủ quản trị và được chạm mặt Bác. Bác Hồ ân cần thăm hỏi từng con cháu một. Khi nghe tới Hiếu mạnh dạn thưa: "Cháu là con bố Huyên", bác bỏ đã ôm lấy đầu em và âu yếm hỏi: "Có phải cháu là Hiếu không?".

Ôi, tấm lòng của một vị chủ tịch nước so với một cháu nhỏ xíu gái mà fan chỉ bao gồm dịp bế trong giây lát từ phần đa ngày đầu bí quyết mạng!

Bác ơi, bác bỏ có biết không, đứa con cháu gái bé nhỏ bỏng và nhỏ xíu yếu ấy bây giờ đã là 1 bác sĩ trung tá quân y ngày đêm đang tận tình cứu chữa thương thương binh tại một căn bệnh viện lớn số 1 của quân team ta.

(Trích trong cuốn Thư ký chưng Hồ nói chuyện, Nxb. Chủ yếu trị quốc gia, Hà Nội)

4. Vào Đại hội anh hùng, chiến sỹ thi đua chống đế quốc mỹ cứu nước

Đại hội năm ấy, bao gồm sáu em nhỏ đi dự, được chưng rất quan lại tâm. Hôm cuối Đại hội, các cháu siêu vinh dự được lên ghế Đoàn quản trị với Bác.

Sướng quá, các cháu chạy ùa lên. Bác bỏ Hồ và chưng Tôn kéo ghế ra cho các cháu đứng vào cạnh nhì Bác.

Trong đoàn thiếu hụt nhi tất cả Hoa Xuân Tứ bị cụt cả nhì tay. Bác Hồ để ý nhìn Tứ, kéo Tứ lại gần. Bác ra mắt với Đại hội:

- dân tộc ta cực kỳ anh hùng, tín đồ lớn anh hùng, thiếu nhi cũng khá anh hùng. Như cháu Hoa Xuân Tứ này, cụt hai tay cơ mà vẫn học giỏi.

Rồi chỉ vào Đinh Thị Lê Kim, cô bé bỏng "Ba đảm đang", chưng bảo:

- Cả cô nhỏ xíu hạt mít này cũng học tập lớp 6 rồi đấy.

Bác bắt nhịp mang lại Đại hội hát bài bác "Giải phóng miền Nam", chưng không hát nhưng mà vỗ tay theo nhịp, mắt chưng nhìn trìu mến.

Sau đó tất cả đại biểu anh hùng và tập thể anh hùng cùng các cháu trẻ em được chụp hình ảnh chung cùng với Bác. Bác đứng giữa, các cháu em nhỏ vây quanh.

... Bác bỏ lại mang đến đoàn đại biểu trẻ em được gặp riêng Bác.

Ngồi quây quần quanh Bác, những cháu được chưng hỏi tên từng người. Bác chia cho mỗi cháu một cái bánh, chưng hỏi:

- Về dự Đại hội, những cháu ao ước nói gì nữa không?

Đinh Thị Lê Kim nói với bác bỏ hồi ở Thái Lan, Kim ko được học, yêu cầu đi phân phối bánh, bị công an đánh. Kể đến đây, Kim khóc. Bác vỗ vai an ủi Kim, rồi bác kể chuyện Bác vận động ở Thái Lan, bác bỏ khen trẻ em ta siêu anh hùng, dù là ở trong nước hay quanh đó nước.

Xem thêm: Trường Đại Học Ngoại Ngữ Tin Học Thành Phố Hồ Chí Minh, Trường Đh Ngoại Ngữ

... Các cháu lại được chụp hình ảnh chung cùng với Bác, hát cho chưng nghe bài xích "Nguyễn Bá Ngọc, fan thiếu niên dũng cảm".

Khi những cháu thiếu nhi ra về, bác Hồ đứng trông theo cho đến khi xe của các cháu tránh bánh.

(Trích vào cuốn Kể chuyện bác Hồ, Nxb. Giáo dục, Hà Nội).

5. Fan đội viên danh dự của Đội thiếu hụt niên chi phí phong Lênin Liên Xô

Năm 1962, đồng chí Hồ Trúc (Bí thư - trưởng ban thiếu nhi trung ương đoàn) dẫn đầu Đoàn cán cỗ phụ trách Đội thiếu hụt niên chi phí phong nước ta sang tham quan Liên Xô.

Một lần, đoàn khôn cùng xúc rượu cồn được mang lại dự buổi kết nạp đội viên danh dự của Đội thiếu hụt niên chi phí phong Lênin Liên Xô.

Bước vào buổi lễ, sau phần nghi tiết trang nghiêm, một em trong Ban lãnh đạo liên đội long trọng đọc đưa ra quyết định của Đội kết nạp bằng hữu Hồ Chí Minh có tác dụng đội viên danh dự của Đội thiếu niên chi phí phong Lênin Liên Xô. (Theo truyền thống, Đội thiếu thốn niên chi phí phong Lênin Liên Xô hay kết nạp rất nhiều nhân vật vượt trội trên những lĩnh vực hoạt động làm đội viên danh dự của nhóm như khi đồng chí Iura Gagarin cất cánh vào vũ trụ, Đội thiếu thốn niên tiền phong Lênin Liên Xô sẽ kết hấp thụ anh có tác dụng đội viên danh dự của Đội).

Bản ra quyết định kết nạp team viên thuộc khăn quàng đỏ, huy hiệu Đội được đặt trong một hộp kính trao đến Đoàn đại biểu phụ trách Đội thiếu niên tiền phong Việt Nam, nhờ đưa đến chưng Hồ kính yêu.

Đồng chí hồ nước Trúc thay mặt Đoàn đón nhận và đang nhờ Sứ cửa hàng ta làm việc Liên Xô gửi ngay về nước report với chưng Hồ.

Ngày 12 tháng 8 năm 1962, bác Hồ vẫn gửi thư đến đội viên thiếu hụt niên tiền phong Lênin Liên Xô theo showroom trên. Trong thư tất cả đoạn viết: "Bác cảm ơn đa số món vàng quý báu: Lá cờ, khăn quàng và huy hiệu của các cháu.

Bác đã nhân danh các cháu gửi cho một đội nhóm thiếu nhi khá duy nhất ở Hà Nội.

Bác rất vui lòng nhận là "Đội viên danh dự" của Đội những cháu".

(Trích trong cuốn Kể chuyện chưng Hồ, Nxb. Giáo dục, Hà Nội).

6. Một cuộc hội thoại sinh động

Một lần, thăm trại trẻ em Tiệp Khắc ngay sát Praha, bác bỏ Hồ đã bao gồm một cuộc đối thoại nhộn nhịp với những cháu:

- các cháu thân mến! các cháu bao gồm biết bác là ai không?

- Ano (có ạ). Strycek Hồ! (Bác Hồ). Những cháu ríu rít trả lời.

- chưng từ nước làm sao đến?

- Việt Nam! tất cả đồng thanh nói to.

- những cháu gồm yêu tiếp thu kiến thức không?

- Ano!

- gồm yêu lao rượu cồn không?

- Ano!

- bác bỏ Hồ cực kỳ yêu các cháu. Những cháu bao gồm yêu chưng Hồ không?

- Ano! nhiều cháu chen nhau xin được hôn Bác. Bác bỏ cười phúc hậu nói vui:

- bác bỏ Hồ gầy, những cháu hôn bác bỏ nhiều quá, bác bỏ sẽ nhỏ xíu hơn. Những cháu hãy cử đại biểu mang lại hôn bác bỏ vậy.

Tất cả mỉm cười ngặt nghẽo.

7. Chưng Hồ đến thăm mái ấm gia đình cháu đó

Năm 1956, bác Hồ ra thăm đảo Cát Bà, vào một xóm chài.

... Bác vào nhà một mái ấm gia đình đánh cá sống đầu xóm. Bạn lớn đi vắng cả. Có một em gái nhỏ tuổi đang nấu nướng cơm. Bác bỏ hỏi em nhỏ:

- bố mẹ cháu đi đâu?

Em bé đứng dậy, lễ phép thưa:

- tía cháu đi đánh cá, bà bầu cháu ra chợ ạ. Em nhỏ bé ngước nhìn hình ảnh Bác hồ nước treo trên vách, rồi chú ý Bác, lại nhìn tấm ảnh, rồi quay trở về nhìn Bác.

Chợt mắt em sáng lên, em chạy lại gần bác bỏ Hồ với reo lên:

- bác bỏ Hồ!

Đồng chí túng thiếu thư thị trấn ủy nói:

- bác Hồ cho tới thăm gia đình cháu đó.

Bác bao bọc lấy em nhỏ, chỉ nhà bếp lửa, quay trở lại nói với một bè bạn đi theo:

- Nồi cơm trắng đang sôi, chú ra ghế giúp cháu kẻo khê.

Bác vừa đến em nhỏ kẹo vừa hỏi:

- con cháu mấy tuổi?

- Thưa Bác, cháu lên tám ạ!

Bác mỉm mỉm cười khen:

- Tám tuổi cơ mà đã thổi cơm trắng giúp phụ huynh là ngoan.

Một bạn teen mình trần, da rục rịch nước biển cả bước cấp tốc vào nhà. Thuyền anh vừa mang lại bến, nghe bà con nói chưng Hồ cho tới thăm nhà phải anh chạy vội vàng về.

Thấy Bác, anh chạy lại chào:

- Kính bác bỏ ạ!

Rồi anh định cùng với lấy dòng áo treo bên trên vách mang vào người, bác bỏ biết ý, thế lấy vai anh ngăn lại.

- Chú cứ đứng đây!

Bác nhìn khổ fan vạm vỡ của anh ý thanh niên.

- Dân đánh cá phải trẻ trung và tràn đầy năng lượng như chú hoặc hơn thế nữa mới được.

Bác hỏi thăm về thực trạng đời sống.

Anh thanh niên vui sướng report với bác là ngày nào vợ ông xã cũng gồm cơm no, con cái được học hành.

Bác gật đầu, rồi khom xuống hỏi em bé:

- cháu học lớp mấy rồi?

- con cháu học lớp nhị ạ!

Bác tỏ vẻ hài lòng và bảo bằng hữu đi theo đem cho cháu một tờ báo vn còn thơm mùi giấy và mực in, bác bỏ đã rước từ hà nội thủ đô ra hòn đảo với ý định làm quà tặng cho bà nhỏ ngoài này.

Bác vỗ vai anh thanh niên:

- Thôi chú sửa soạn ăn cơm kẻo đói! đông đảo chuyến sau ra biển lớn cố đánh thật nhiều cá.