Bạn đang xem: Sau khi tôi cặp kè với thế thân tra công thì crush trở về

Giang Diễn hát dứt một bài, cách nhanh xuống dưới, giờ đồng hồ vỗ tay như sấm chấn động màng nhĩ toàn đại sảnh. Một đám người rầm rĩ quây xung quanh, có bạn cầm điện thoại cảm ứng muốn chụp hình ảnh chung, còn tồn tại người mong ký tên, vây chật như nêm.Ở nơi nơi công cộng trước mắt bao người, mang đến dù trong lòng hắn sẽ nghẹn khó tính cũng không miêu tả ra mặt. Hắn nghe lời ký tên chụp hình ảnh chung, thể hiện cũng ra dáng, cho tới khi ký tới tấm cuối cùng, hắn ngấc đầu lên, đưa góc nhìn xung quanh đã hết thấy bóng hình Trình loài kiến Du đâu nữa.Một tay Giang Diễn đút vào túi, lòng khiếp sợ không yên ổn bước thoát ra khỏi sảnh tiệc. Trái nhiên nhìn thấy bóng dáng Trình loài kiến Du nghỉ ngơi trên hành lang.Trình con kiến Du phụ thuộc cánh cửa ngõ thủy tinh, chân dài khẽ cong, một tay cụ điện thoại, tay còn lại ôm siết lấy khuỷu tay, nghiêng đầu điện thoại tư vấn điện thoại. đắn đo là vì gần đây gầy đi hay là do áo sơ mi to hơn một số mà dường như hơi rộng, làm nổi bật cổ tay khớp xương rõ ràng, kết hợp với ngón tay sạch mát sẽ, có xúc cảm tư thái rất bình thản ung dung.Giang Diễn híp mắt nhìn, dừng bước chân, đứng trường đoản cú xa quan gần kề cậu.Hiệu quả phương pháp âm của sân tiệc cực kỳ tốt, ở phía bên trong ầm ĩ, đi ra bên ngoài hành lang thì yên ổn tĩnh, chỉ gồm giọng nói vào trẻo nữ tính của Trình loài kiến Du.“Anh Ôn, về tối nay có làm phiền tới anh không?”“Em có rất cần phải mang theo chai rượu nho tới đó không?”“Vâng… anh yêu thích uống gì? Em đoán là hãng nhưng mà lần trước đã nhìn thấy ở đơn vị anh.”“Vâng ạ, em cũng rất chờ ao ước được gặp anh.”Từng câu từng chữ của Trình loài kiến Du phần đông không y hệt như sự lãnh đạm ngày thường mà cất đầy nhẹ dàng, như là như chỉ cần hơi sử dụng chút mức độ là hoàn toàn có thể vắt được ra nước.Đãi ngộ đặc trưng này duy nhất người rất có thể hưởng thụ. Giang Diễn trào phúng cong cong khóe môi, vừa tự giễu tự nghĩ, giả dụ như chia tín đồ ra thành năm bảy loại, chắc chắn là Ôn Nhạc Minh là hạng nhất trong tim Trình loài kiến Du, hạng hai chính là Chung Lộ Niên, còn hắn thì chẳng là loại thá gì.Cũng chỉ có Trình con kiến Du new dám đối xử với hắn như vậy, không còn lần này tới lần khác khiến hắn tất yêu làm gì.Trình loài kiến Du ngừng cuộc gọi, xoay đầu qua thấy được Giang Diễn, nụ cười tự nhiên trên khuôn mặt nháy mắt ko còn. Làm phản ứng này y như kim đâm vào tim Giang Diễn, ngực hắn nghẹn lại, hô hấp ngừng trong nháy mắt. Hắn ôm cánh tay, giả vờ như yên tâm hỏi: “Sắp đi tán tỉnh và hẹn hò à?”“Ừ.” Trình kiến Du kiệm lời như vàng, ko muốn phân tích và lý giải nhiều.Giang Diễn rũ mắt, mím môi, gượng gạo gạo hỏi: “Em lái xe đi rồi, vậy tôi cần làm cầm cố nào?”Trình loài kiến Du nói ngắn gọn: “Anh bảo A thắng tới đón anh.”“Cậu ấy xin nghỉ ốm rồi.” Giang Diễn thuận miệng search một lý do. Hắn ngước mắt lên chú ý Trình con kiến Du, khẽ hừ một tiếng, không buông tha, “Em gửi tôi tới đây, em buộc phải phụ trách gửi tôi về nhà.”Ánh đôi mắt Trình loài kiến Du lạnh nhạt, không muốn bất đồng quan điểm với hắn, “Anh tự điện thoại tư vấn xe về, giả dụ như anh nghèo tới nỗi không có tiền điện thoại tư vấn xe thì tôi giữ hộ lì xì mang lại anh.”Đôi môi mỏng dính của Giang Diễn càng mím chặt hơn. Đôi mắt hẹp dài híp lại thành một đường, nhìn thẳng fan Trình con kiến Du giống như sắp biến thành phiến dao, róc từng thớ giết trên bạn cậu xuống. Hắn gằn từng chữ qua kẽ răng, “Trí ghi nhớ của em thiệt tệ, không hẳn em vẫn sớm xóa WeChat của tớ rồi sao?”Trình loài kiến Du không còn cảm thấy xấu hổ, cậu khẽ nghiêng đầu sang 1 bên, cố kỉnh ý chọc tức hắn: “Giang Diễn, anh cứ quấn lấy tôi như vậy, tôi sẽ cảm giác như anh không thể buông tay tôi được, quan yếu thoát thoát khỏi khoảng thời hạn năm năm qua.”“Em nghĩ giỏi quá nhỉ?” Giang Diễn siết chặt tay, ánh mắt dò xét cậu từ bên trên xuống dưới, hờ hững nói: “Ngoài eo thon, người mẫu chân dài ra thì em chẳng tất cả gì quan trọng cả.”Ngoại trừ eo nhỏ nhắn mà rắn chắc, chịu đựng được trêu đùa, chịu đựng được mức độ ép; không tính đôi chân dài thẳng tắp, xương cốt cân xứng, mắt cá chân cong cong như miếng trăng non; ngoài hương cam tươi mát; ngoài đôi môi tươi vui xúc cảm mềm mại; ngoài khóe mắt khi cười cợt lên đầy vẻ dịu dàng…Trình kiến Du “Ồ” một giờ đồng hồ dài, khẽ cười nhìn hắn rồi tiếp nối không chú ý nữa, xoay bạn đi thẳng về phía trước: “Tạm biệt.”
Giang Diễn nghẹn lại, nhìn theo bóng sống lưng bước đi của cậu ko chớp mắt, tính đến khi bóng hình ấy bặt tăm ở lối rẽ hành lang.Trình con kiến Du thỉnh thoảng cũng uống rượu vang, nhưng lại hiểu biết về rượu vang không nhiều, chỉ uống chơi chơi thôi. Cậu cài một chai dựa theo hãng nhưng mà lần trước uống ở nhà Ôn Nhạc Minh, sau đó về nhà cố gắng quần áo, xịt không nhiều gel lên mái tóc tương đối rối của mình. Trước khi ra ngoài nhà, cậu còn cầm lọ nước hoa lâu không sử dụng, phun một ít.Từ nhỏ tuổi cậu dường như không thích nạp năng lượng diện, bận rộn làm vấn đề khắp chỗ để kiếm học tập phí, không tồn tại thời gian thong thả thoải mái. Cậu ăn diện cũng theo kiểu đơn giản, mặc cụ nào thoải mái và dễ chịu thì mặc nuốm ấy. Điểm này hoàn toàn tương phản nghịch với Ôn Nhạc Minh theo xua đuổi cách ăn diện tinh xảo.Khi vừa bắt đầu quen Ôn Nhạc Minh, cậu vẫn chưa trải đời nhiều, cảm giác được tại sao hàng xóm sử dụng nhiều anh chính là cách ăn diện và tướng mạo mạo hệt như hạc trong bè lũ gà của anh. Trong tương lai dần thân quen thuộc, cậu hiểu tại sao Ôn Nhạc Minh lại được phần đa người yêu thích như vậy. Ngoài khuôn mặt ấy ra, còn cả khí chất thanh nhã phong độ nhưng lúc như thế nào anh cũng có, vừa không miễn cưỡng vừa không có xúc cảm làm ra vẻ. Anh thông thạo giao tiếp, lại có thể nắm giữ đúng mực. Nói một cách đơn giản, Ôn Nhạc Ninh khiến người ta hệt như được hấp thụ nước trà xanh, trải nghiệm sương ngọt, chỉ bao gồm gió xuân bắt đầu sánh được.Trước khi chưa quen biết Giang Diễn, Trình con kiến Du còn tưởng rằng bé nhà giàu đa phần đều khiến người ta dễ chịu giống như Ôn Nhạc Minh.Nhà của Ôn Nhạc Minh sinh sống trong một khu vực dân cư cao cấp trong thành phố, phương tiện nhất quán xung quanh so ra thì không bằng những đoạn đường phồn hoa, nhưng công tác làm việc xanh hóa của khu cư dân rất nổi bật, đủ một số loại cây du lá tiến thưởng cao lớn, mùa hè xanh tươi mơn mởn, ngày thu chuyển quý phái màu quà cam tươi mát.Khi Trình kiến Du cho tới nơi, Ôn Nhạc Minh vừa bắt đầu làm chấm dứt món đầu tiên, rau xanh chần. Lần này chỉ bao gồm hai người bầy họ, Trình kiến Du đặt rượu xuống, rửa tay rồi đi vào trong bếp giúp đỡ.Căn hộ ba phòng nhì sảnh, diện tích s phòng phòng bếp rộng lớn, không thiếu tất cả lao lý làm bếp, vừa chú ý đã biết ngay gia chủ là tín đồ sành ăn.Ôn Nhạc Minh cúi đầu, vừa nhanh nhẹn thái măng, vừa chậm rì rì nói: “Hôm nay gồm một người bệnh bảo anh rất khác bác sĩ.”“Bởi bởi anh đẹp trai quá à?” Trình con kiến Du nuốm ý trêu chọc anh.Ôn Nhạc Minh cười nhìn cậu, lờ lững thái rau, “Bởi bởi chữ viết của anh rất rõ ràng ràng, anh ấy vừa coi là hiểu.”Trình con kiến Du nhảy cười, cần sử dụng mu bàn tay bám nước xoa xoa mũi, “Ngoài anh ra, em trước đó chưa từng đọc phát âm được chữ viết của bác sĩ làm sao cả, thực sự lũ họ đã viết giờ đồng hồ Trung ấy à?”“Có khi phải, có khi không phải, sẽ có được người viết giản lược tốt viết tắt, ví như dx chính là…” Ôn Nhạc Minh đi tới, rút một tờ giấy ra, vẻ mặt nghiêm túc, vệ sinh đi vệt nước dính trên mũi Trình kiến Du, liên tục nói: “Về sau em xem không hiểu, hoàn toàn có thể hỏi anh.”Tay anh như gồm như ko lướt qua má Trình con kiến Du, tim cậu đập mạnh, quay đầu sang một bên qua, dời tầm mắt đi nơi khác, “Vâng, chờ lần sau em nhỏ xíu đã.”“Vậy anh mong muốn em vẫn không lúc nào phải hỏi cho tới anh.” Ôn Nhạc Minh nói thiệt lòng.Vừa nói dứt câu này, bên phía ngoài vang công bố gõ cửa, “Cốc…cốc…cốc.” ba tiếng vang lên sau đó là tới tấp bảy tám tiếng, giống hệt như cho vay nặng trĩu lãi tới cửa đòi tiền.Hai người liếc ánh mắt nhau, Ôn Nhạc Minh là người đầu tiên cười, tiếp đến lắc đầu, nhỏ tuổi giọng nói: “Đánh cược đi, anh đoán là Giang Diễn.”Trình loài kiến Du cũng cho là vậy, trên quả đât này ngoài Giang ra mắt thì sẽ không một ai gõ trong phòng Ôn Nhạc Minh hình trạng này.Ôn Nhạc Minh mở cửa, Giang Diễn đứng bên ngoài, mặc một dòng áo nỉ cổ tròn sạch sẽ, tay áo và phần cổ áo viên trắng, trông hết sức đẹp trai chửng chạc. Hắn ngước đầu lên, nhìn thẳng vào trong nhà.“Vào ngồi đi.” Ôn Nhạc Minh liếc chú ý hắn, rửa tay sau đó lại vào vào bếp.Giang Diễn đi một vòng xoay phòng khách, đi ngang qua bếp tùy ý liếc nhìn, ánh nhìn như vô ý lướt qua Trình kiến Du, tạm dừng vài giây. Hắn huýt sáo ngồi xuống ghế mặt bàn ăn uống ngoài cửa ngõ bếp, hai chân dài tùy ý dang ra, mười ngón tay đan vào nhau, khuỷu tay đặt trên đầu gối, cứ chũm liếc chú ý hai tín đồ trong bếp như gồm như không.Quan hệ của cha người một lời nặng nề nói hết, bạn khác thì xấu hổ cơ mà mà hắn ngược lại y như dòng khí nước lạnh, thổi cả ngôi nhà lạnh xuyên tim.Trình loài kiến Du bắt gặp bờ vai khá run rẩy của Ôn Nhạc Minh, cậu nghiêng đầu nhìn, Ôn Nhạc Minh đã không nhịn nổi cười. Cậu cong ngón tay gõ anh một cái, bé dại giọng nói: “Anh Ôn thấy bi thảm cười lắm ạ?”

Xem thêm:

“Có chút chút.” Ôn Nhạc Minh hoàn thành cười, dấn lấy rau xanh đang rửa sạch mát trong tay cậu: “Nó giống như y như dịp còn nhỏ.”Trình con kiến Du lãnh đạm hỏi: “Khi còn nhỏ anh ta đã bởi thế rồi sao, anh đã đánh anh ta lúc nào chưa?”“Trước mặt anh nó không giống như vậy, tất cả điều trong đơn vị nó thường xuyên không nói lý lẽ.” Ôn Nhạc Minh xắt bé dại rau xanh, gạt vào trong nồi canh sẽ sôi ùng ục.Mí mắt mỏng tanh manh của Trình loài kiến Du rũ xuống, hít hít mùi hương canh kê thơm nồng trong không khí: “Chẳng trách.”Giang Diễn không nghe rõ hai fan đang lẩm bẩm mẫu gì, nhưng lại nhìn thái độ vô cùng thân thiết kia, hắn thoáng cảm xúc có tương quan tới mình, trong tim rất khó khăn chịu.Lần thứ nhất hắn cảm giác được, người cậu nhưng từ nhỏ tuổi hắn đã luôn luôn sùng kính này thật đáng ghét, chưa phải Ôn Nhạc Minh không tốt, cơ mà là… đối chiếu hắn với Ôn Nhạc Minh, hắn càng cảm thấy bản thân mình cảm thấy không được ưu tú.Ưu điểm của Ôn Nhạc Minh lại biến hóa khuyết điểm của hắn.Hắn hít một hơi thật sâu, xoắn ống tay áo lên, cách nhanh vào trong chống bếp, phá vỡ bầu không khí hài hòa kia, bình thản hỏi: “Đang nói chuyện gì vậy?”“Nói chuyện cháu khi còn nhỏ.” Ôn Nhạc Minh nói đúng sự thật, nhìn thấy hắn xoắn ống tay áo thì cười cợt hỏi, “Cháu đang ao ước đánh nhau hay muốn vào bếp?”Giang Diễn cúi đầu siết chặt rứa đấm, nhìn về phía Trình con kiến Du vẫn lạnh nhạt thản nhiên kia, mau chóng đi tới bể rửa tay, chẳng hề lưu ý nói: “Vào bếp, lẽ nào nấu ăn còn khó khăn hơn ca hát sao?”Ôn Nhạc Minh đẩy gọng kính, vừa lau tay vừa khen hắn: “Được, bao gồm chí khí, giao khu nhà bếp lại đến cháu, cậu mong đợi vào kỹ năng tay nghề của con cháu đấy.”Nói xong, anh vỗ vai Trình kiến Du, Trình loài kiến Du phản ứng cực kỳ nhanh, rút tờ giấy ra, lau thô tay. Hai tín đồ một trước một sau vô cùng hợp tác ăn ý ra ngoài bếp, giữ lại mình Giang Diễn.Máu nóng của Giang Diễn dâng lên tới mức đỉnh đầu, hắn hận quan yếu hất đổ cả một nồi sẽ đun bên trên bếp, bà mẹ nó, coi hắn như giúp câu hỏi à?Hắn vừa khó tính vừa nóng vội, cắn chặt răng cầm bé dao dung nhan bén lên, dùng sức giảm mấy miếng lên củ khoai tây trên thớt, nửa khoai tây lăn trọc tếch xuống nền nhà. Hắn nhìn chằm chằm, cúi tín đồ nhặt lên cố tới bồn rửa lại. Trong trái tim thầm nghỉ ngơi nửa củ khoai tây này hắn vẫn hiếu kính cho cậu mình, ai bảo Ôn Nhạc Minh vùi dập hắn trước phương diện Trình kiến Du chứ.Tuy rằng Giang Diễn vừa tức giận vừa choáng váng nhưng không thiếu tính lý trí. Hắn mở điện thoại lên, tra cứu những clip nấu ăn, học theo tín đồ ta có tác dụng mấy món ăn uống vừa nhanh vừa đối kháng giản.Trong chống khách, Ôn Nhạc Minh bật một bộ phim điện ảnh cũ, bản Macbeth kinh điển. Trình kiến Du là 1 trong những nhà biên kịch, đã có lần xem qua toàn bộ những thành công cải biên của Shakespeare, tập phim kinh điển này cũng không ngoại lệ. Mặc dầu xem lại cũng khôn xiết say sưa, cam kết ức còn nguyên như mới.Cậu quăng quật dép lê ra, ôm đầu gối ngồi ở cái thảm lông rộng bên dưới sofa. Ôn Nhạc Minh cũng ngồi đoan chính, chuyên chú chú ý màn hình.Giang Diễn bưng đĩa thức ăn bằng nhị tay, đi tự trong phòng bếp ra, vừa vặn vẹo trong bộ phim đang chiếu cho tới câu thoại kinh điển. Ôn Nhạc Minh thoải mái và tự nhiên buông tay xuống, bỏ trên cổ Trình con kiến Du. Trình con kiến Du quay đầu lại nhìn anh, khóe môi cong cong, thả lỏng khung người dựa vào sofa, khoảng cách với Ôn Nhạc Minh cực kì gần.Trình con kiến Du không phải nhìn màn hình, thuận miệng khẽ đọc theo diễn viên: “Cho dù buổi tối có nhiều năm đến thay nào thì bình minh cũng trở nên tới.”Ôn Nhạc Minh nhẹ nhàng cười, âm thanh trầm phải chăng thong thả, ngữ âm tiêu chuẩn: “Not matter how dark the night, the dawn will come.”Không khí thân hai người trong lúc ấy y hệt như nước tung thành sông, hòa phổ biến cùng một nhịp, hài hòa và hợp lý tới mức tín đồ khác chẳng thể chen được vào.Đậu?!Giang Diễn tức giận đến mức ngực run lên, đập đĩa đồ ăn mạnh lên bàn, sẵng giọng: “Ăn cơm!”Con bà bầu nó, đôi đồng tính này đang lợi dụng Shakespeare để gia công trò nhỏ bò đấy à?
*
*