Tề Mặc quan sát đống thuốc cùng vải băng, hắn ko hề biến đổi sắc khía cạnh thò tay ra đằng trước tháo dỡ cúc áo Ly Tâm.

Bạn đang xem: Tề mặc trong đạo tình

Ly chổ chính giữa đang phụ thuộc người Tề Mặc cân bằng hơi thở, thấy Tề Mặc chuyển tay xuống ngực mình, cô hỏi khẽ: "Anh biết thay thuốc sao?""Không biết". Tề Mặc thờ ơ đáp lại, tay vẫn liên tục cởi cúc áo.Ly trọng điểm liền mở to góc nhìn Tề Mặc. Không biết, nuốm thì tại sao hắn lại đòi nuốm thuốc mang đến cô? Cô chỉ là xui xẻo tự bản thân xông ra nên mới bị trúng đạn, không đến nỗi được hắn đối xử vậy nên chứ? Ly trung khu bất giác giữ chặt tay Tề Mặc: "Tôi không thích chết".Tề Mặ nhíu mày: "Cô sẽ không còn chết". Vừa nói, hắn vừa kéo tay Ly trung ương cởi nốt chiếc cúc áo cuối cùng trước ngực cô.Ở trong tâm địa Tề Mặc, Ly chổ chính giữa cúi đầu quan sát xuống. Cô chỉ thấy mình không mặc gì mặt trong. Ngực cô gồm một lớp băng trắng quấn ngang qua, gồm vệt huyết mờ mờ. Ly Tâm bỗng dưng chốc cảm giác đầu cô nổ tung, lồng ngực như sắp tới sửa phun khói ra ngoài, phương diện cô đỏ au ngượng ngùng. Ly Tâm không biết lấy từ đâu ra sức lực túm chặt nhị vạt áo trước ngực, bít đi đường nét xuân quang đẹp nhất đẽ.Tề khoác trầm giọng: "Cô làm những gì vậy, quăng quật ra!". Nói xong xuôi hắn cần sử dụng sức xé toạc áo Ly vai trung phong ra thành nhì mảnh."Anh không phải là bác sỹ, tự nhiên và thoải mái đòi quẹt thuốc gì chứ? Tôi cần bác bỏ sỹ". Áo bị xé rách làm đôi, không thể bịt bộ ngực trắng ngần. Ly vai trung phong đỏ bừng khía cạnh thầm nghĩ, bác sỹ nhìn thì ko có gì cả, mà lại bị fan ngoài thấy thì...Tề Mặc khó chịu nạt nộ: "Không có bác sỹ". Vừa nói hắn vừa dừng tay quan sát Ly trọng tâm bằng ánh nhìn sắc lạnh.Nghe hắn nói vậy, khía cạnh Ly trọng điểm trắng bệch. Thấy góc nhìn Tề Mặc nhoáng qua tia liền kề khí, Ly vai trung phong không ngoài than thầm, con bạn này động một tý là muốn giết người. Bạn dạng thân cô hiện nay đang bị thương, hắn cũng chẳng thèm nhẹ nhàng chút nào. Nghĩ mang đến đây, cô đành rấm rứt bỏ tay. đề xuất chịu thôi, thời điểm khỏe cô còn chẳng chống nổi hắn, hiện thời cô càng không hẳn là kẻ thù của hắn.Tề Mặc chấp thuận khi thấy Ly trung tâm buông tay. Thế mới đúng, hắn thích những người ngoan ngoãn nghe lời. Hắn bước đầu bôi thuốc lên người Ly Tâm."Á, đau, nhức quá. Anh vơi tay thôi". Tề khoác luống cuống dềnh dàng về ấn rất mạnh vào vết yêu thương của Ly Tâm, khiến cô ao ước giết hắn ngay lập tức lập tức."Rốt cuộc anh có biết quẹt thuốc không hả? Đau quá""Hét gì chứ. Lặng miệng". Tề khoác cũng thấy lửa bốc lên đầu. Đây là lần đầu tiên hắn quẹt thuốc cho những người khác, vậy mà lại cô cô bé lại la hét ầm ĩ. Vệt thương bé xíu tí tẹo nhưng đau tới mức đó sao? suy nghĩ thì nghĩ vậy mà lại Tề mặc vẫn nỗ lực bôi thuốc thật dịu nhàng, mặc dù hắn cấm đoán rằng hắn nặng chân nặng tay với cô."Tề Mặc, anh mong muốn giết tôi phải không?". Tề khoác bôi cả hộp thuốc lên dấu thương của Ly Tâm. Để thuốc tránh bị rơi xuống, hắn sử dụng bàn tay phệ giữ chặt. Ly trung tâm đau mang lại mức mồ hôi chảy ròng ròng. Cô mặc kệ địa vị thân phận của người đối diện, mở miệng gọi thẳng tên hắn.Nghe Ly trung tâm dám call tên mình, Tề Mặc tối sầm mặt, lộ rõ vẻ chết chóc. Quan sát người đàn bà ở trong tâm địa đau đến mức mặt mũi nhăn nhó, các giọt mồ hôi túa ra, hắn chứa giọng trầm trầm: "Cô còn nói nữa, tôi sẽ giết cô".Ly chổ chính giữa bị ánh nhìn sát khí Tề mặc dọa sợ bị tiêu diệt khiếp.

Xem thêm: Chỉnh Google Chrome Sang Tiếng Việt Cho Chrome Trong Windows

Cô chỉ thở hổn hển để mặc Tề mặc chà gần kề trên dấu thương của cô."Tề Mặc, tôi...Chỗ đó không xẩy ra thương". Sau một hồi nghiến răng nghiến lợi chịu đựng quy trình bị quấy rầy và hành hạ chứ chưa hẳn bôi thuốc, Ly trung ương tưởng cô có thể thoát nạn. Nhưng mà khi thấy Tề mang bóp đi nắn lại chỗ không biến thành thương sinh sống trên ngực, Ly tâm tức giận lên tiếng.Tề Mặc đảo mắt qua Ly Tâm: "Tôi biết"."Vậy anh định làm cho gì?" Thấy Tề Mặc dường như mất hết kiên nhẫn, Ly Tâm gặm môi hỏi hắn. Cô còn mất kiên trì hơn hắn ấy chứ. Vệt thương vốn đau cha phần, bị hắn hành hạ do vậy đau mười phần.Tề Mặc tức thì bóp to gan lớn mật da thịt trắng muốt dưới tay. Ly trọng điểm đau đến cả nhảy dựng người. Tề phương diện nạt nộ: "Tôi định làm những gì à? Tôi định làm thế này đấy". Vừa nói, hắn vừa đẩy Ly Tâm bửa ra đằng sau, rồi hắn gấp rút phủ bạn ngậm nụ hoa bên trên ngực Ly Tâm.Ly trung tâm vừa bối rối vừa tức giận, hy vọng giơ tay đấm Tề Mặc, mà lại bị hắn đè chặt, cần yếu động bịt nổi. Cô chỉ còn cách hét lớn: "Tề Mặc...Anh...Á...". Ly tâm còn chưa hoàn thành lời, Tề Mặc đùng một phát mút mạnh, khiến Ly Tâm cảm thấy ngực vừa đau vừa ngứa, cả người mềm nhũn. Cô liên tiếp hét: "Tề Mặc, bỏ tôi ra. Anh bỏ tôi ra".Tề khoác hừm một tiếng trong mũi, nhả nụ hoa ngấc đầu nhìn Ly Tâm: "Cô còn dám ồn làm sao nữa tốt không?"Ly trọng điểm liền nhấp lên xuống đầu: "Tôi ko dám"."Cô hãy ghi nhớ, cô là người của tôi, tôi muốn làm cái gi thì làm. Cô không tồn tại tư biện pháp phản đối". Tề mang nói lạnh lùng, bàn tay lại tiếp tục sờ soạng bên trên ngực Ly Tâm.Ly trung ương liền nhắm đôi mắt nuốt hận vào lòng. Cô thầm nguyền rủa cả thánh sư mười tám đời bên Tề Mặc. Côn trùng thù này sẽ sở hữu được ngày cô bắt hắn đề nghị trả gấp những lần.Tề khoác giơ tay nắn đi nắn lại ngực Ly Tâm. Làn da trắng ngà ngọc bị hắn sờ lên sờ xuống. Khắp cơ thể Ly trọng điểm mềm nhũn nằm im trong trái tim hắn."Khốn khiếp, rứa này là nắm nào?"Một tiếng quát lác lớn khiến cho Ly trung tâm giật nảy mình. Cô tức khắc mở đôi mắt thấy gương mặt Tề Mặc buổi tối sầm, hai con mắt lại phóng ra tia làm thịt người. Ly trọng tâm bất giác quan sát xuống ngực mình, cô đo đắn nên khóc hay đề xuất cười. Tề Mặc sử dụng cuộn vải băng bó vệt thương mang lại cô. Tuy vậy hắn không xong xuôi điều chỉnh vị trí nhưng mà vẫn cần thiết băng nổi. Cứ mỗi khi hắn cuộn vải vóc băng là miếng vải vóc lại trượt thoát khỏi vết thương.Hóa ra, Tề khoác bóp nắn ngực cô là nhằm chỉnh góc độ, cố định miếng vải vóc băng. Ly tâm chửi thầm, con người này lẽ nào phân vân nói một câu nhẹ nhàng hay sao? Tề mặc quả thật chưa phải sinh ra nhằm hầu hạ bạn khác. Lừng khừng hắn bị đứt sợi rễ thần kinh nào, tự nhiên và thoải mái lại đòi băng bó đến cô, khiến cô bị tra tấn mãi. Ly trung ương nói khẽ: "Anh băng từ bên đây qua là được rồi".Tề mặc nhíu mày, tuân theo lời Ly Tâm. Miếng vải băng quả nhiên cố định đúng dấu thương. Tề mặc nhăn mặt, hắn không hẳn là loại đi hầu hạ tín đồ khác mà.Sau khi trận sứt thuốc còn thừa hành xác kết thúc, Ly tâm thở phào nhẹ nhõm. Từ đầu đến chân cô vừa buồn bã vừa mệt mỏi. Cô ngồi phụ thuộc vào Tề Mặc đem lại tương đối sức.