– Tôi ý muốn ăn nào đấy cô đi sở hữu cho tôi đi H.Băng.

Bạn đang xem: Hoàng tử lạnh lùng và cô nhóc đáng yêu

– Mắc mớ gì tôi đề xuất mua mang đến anh chứ. – Cô quên thật hay giả vờ đấy? – Quên thì sao giả vờ thì sao? – Cô còn cải lời tôi thì chớ trách tôi tăng thời hạn lên đấy – hắn nở nụ cười đầy gian trá. – Hừ… anh muốn ăn gì? – download gì cho tôi uống đi – hắn ra lệnh. Nó lững thững bước đi… “ bắt đầu bảo muốn ăn uống giờ lại mong muốn uống… cái đồ… vật dụng thần kinh, thứ chập mạch…” nó cứ vừa đi vừa rủa xả hắn, chẳng bao thọ nó trở về với một chai coca: – Tôi không thích uống loại này, mua nước suối đi. – Sao không nói sớm – nói rồi nó bước lại quầy cung cấp và cù ra với một chai nước khoáng suối đúng theo yêu mong của hắn. – Nè … – nó đưa lọ nước cho hắn tuy vậy hắn không sở hữu và nhận lấy nhưng mà nhăn mặt tỏ vẻ khó khăn chịu. – Đổi chiếc khác mang đến tôi – nó đành vát dòng thân xác ngọc ngà tiếp tục quá trình mua nước cho hắn. – Được chưa… – nó đưa chai nước vừa sở hữu cho hắn nhưng lại đáp lại nó chỉ là sự cau mi của hắn rồi lại lời nói cũ: đổi loại khác. Và sự việc cứ rứa diễn ra cho tới khi: – Này anh quá đáng lắm rồi nhá, thời điểm nảy anh bảo ước ao uống cái này mà. – Đợi cô lâu quá nên tôi đổi ý. – Hừ… – nói rồi nó dậm chân đùng đùng quăng quật đi…. Sau một lúc nó cũng quay trở lại cùng với mẫu ly. Nó nhàn nhã ngồi xuống trước ánh mắt tò mò của hắn, T.Vân, T.My,T.Vũ dẫu vậy L.Vũ thì chỉ cười suốt từ bỏ nảy mang đến giờ. Cậu quá biết nó không để yên vì vậy nhưng không ngờ nó lại chịu đựng được lâu mang lại thế. Nó khoác kệ rất nhiều người, mặt cứ hầm hầm, chẳng nói chẳng rằng đem chai này một ít, chai kia một ít… … … … … … … Nó trộn toàn bộ các nhiều loại nước nảy giờ đồng hồ nó mua mà hắn không uống vào một cái ly rồi đưa đến trước mặt hắn: – Này uống đi, ngay sát như không hề thiếu mùi vị rồi đó, gồm côca này, sting, pepsi, number one, 7 up, trà xanh, c2, mùi hương dâu này, nho này, hãng apple này,… khỏi ca cẩm nữa nhé – rồi nó nở một niềm vui ngây thơ không còn sức rất có thể làm ai kia bắt buộc đơ mất mấy giây. Tự cốc đầu mình… lấy lại tinh thần, “ sao mình lại lag trước cô ta chứ, nhưng mà đơ trước khuôn mặt xấu xí mới điên chứ trời… Kỳ à mày điên rồi…. Tỉnh tỉnh lại” hắn cứ ly vào đầu bản thân rồi lại suy nghĩ gì đấy rồi phủ nhận nguầy nguậy khiến cho mọi bạn khó hiểu: – Này … này … ngươi sao vậy? – Thấy thằng bạn bè có “biểu hiện lạ” buộc phải T.Vũ “hảo tâm” “nhắt nhở” hắn. – ko sao. – Anh ta không trở nên gì đâu T.Vũ, cứng cáp tại thời gian sáng anh ta quên uống thuốc ấy nhưng – nó đã thành công xuất sắc trong việc làm chọc mọi người cười với cũng thành công xuất sắc trong việc khơi mồng chiến tranh trái đất thứ 3. – Cô … hừ cô hãy hóng đấy – khía cạnh hắn hết đỏ lại xanh lúc này lại xám. Thấy hắn như nhỏ “tắc kè” nó fải nỗ lực gắn lắm bắt đầu nhịn mỉm cười được. – Tôi đợi đấy thì sao nào… hừ… – $%&^!#$%^&*!$%^&*&^%^$#!– cuộc chiến tranh cứ tiếp tục diễn ra. – Anh yêu thương ơi… – trong những lúc nó với hắn sẽ đắm chìm trong chiến tranh nhân loại thì T.Vân gọi hắn bởi một giọng nhảo nhè nhảo nhẹt khiến cho nó nổi hết da con gà da cóc – em khát vượt à… – Đợi anh tý nhé cưng – hắn quy lịch sự nó – này cô ko nghe thấy gì sao? – Thấy gì chứ? – bạn nữ tôi mong muốn uống nước, cô mau đi đi – nghe hắn nói vậy T.Vân vui lắm còn nó tức mong mỏi hộc ngày tiết “chỉ do bị hắn núm chuôi nhưng mà mình phải gian khổ vậy nè trời ơi… ông trời bao gồm thấu chăng lòng con…” Tuy phàn nàn nhưng nó cũng ngoan ngoãn đi mua nước cho bé dại ta. – có rồi nè – nó gửi cho nhỏ tuổi nhưng nhỏ tuổi không chịu nhận lấy: – Em hổng uống tính năng này đâu… – Thôi ngoan đi uống đở nha cưng – hắn dỗ nhỏ khiến nó thấy bi hùng nôn ko thôi. Nó vờ làm cho động tác ói khiến L.Vũ chĩ biết từ chối cười khổ với nó, còn T.My cùng T.Vũ thấy nó thú vui không thôi. Sau một thời điểm dỗ dành nhỏ tuổi cũng chịu uống chiếc thứ nước nó vừa tải về: – Này cô mau mở ra cho tôi – bé dại hất mặt chú ý nó ra lệnh. – Tôi ư…- nó chỉ vào phương diện mình. – ko cô thì còn ai. – Được – nó không vội vàng mở nắp mà này lại cố tình lắc lên, do có ga nên lúc nó mở nắp, nước văng tung téo lê tín đồ ả ta khiến ả tức không chống chịu nổi nhưng do cần giữ hình tượng trước phương diện hắn đề nghị không tài làm sao phát tát được. Chú ý mặt ả đỏ lự do tức nó kɧօáϊ lắm nhưng vẫn có tỏ vẻ: – Ôi bản thân xin lỗi bạn nhé! bản thân lỡ tay – rồi nó vơ đại dòng khăn gần đấy lau mang lại nhỏ. – Cô làm những gì vậy hả – nhỏ dại đứng bật dậy phủi phủi đồ. – bản thân lau cho chính mình mà. – Cô bao gồm biết cô đang cầm loại khăn vệ sinh bàn không hả? – ả hét lên, đến lúc này ả cũng quên luôn cả biểu tượng thục nữ giới do ả dày công kiến thiết trước khía cạnh hắn xưa nay nay. – Ôi mình… mình… không cầm ý… – hai con mắt nó lung linh như mong khóc, mặc dù khuôn khía cạnh nó lúc này không đẹp như khuôn phương diện thật cơ mà nó vẫn làm ột tín đồ xót xa. – Thôi được rồi T.Vân cô ấy cũng không cố ý mà, loại bỏ đi – hắn vẫn nói góp nó nên ả cũng ko giám làm gì đành giậm chân vứt đi. Thấy vậy nó cũng chẳng thèm vờ vịt giả viết gì nữa, nó lôi loại I-phone 5 vào túi ra ngồi gõ gõ đụng chạm , trượt trượt gì trêи đấy rồi phá lên cười một mình, làm các người lo lắng không thôi. Thấy nó vậy L.Vũ cũng tò mò và hiếu kỳ mà ngó vào coi nó vẫn coi loại gì… … … … Nhưng… … … … lúc ngó vào trong… … … Cậu cũng cười cợt như điên như đần độn mà… … … … Còn hơn nó nữa là khác. Thấy vậy T.My cũng chen vào coi thì cũng không khác gì 2 người kia: – này có gì nhưng mọi bạn cười dữ vậy – hắn thắc mắc – Ha ha… ha ha… ước ao biết… haha… thì… haha… – L.Vũ cố trả lời hắn nhưng vị không nhịn cười được đề nghị chẳng ai phát âm cậu đang nói gì. – ước ao biết thì xem đi – nó ốc nhịn mỉm cười đưa chiếc dế yêu đến hắn xem. Hắn đưa ánh mắt vào vào màn hình. Một cảnh tượng hết sức tức cười đập vào mắt hắn: Đó là một ngày sau cơn mưa, trời còn chút gì đấy âm u, một người con gái khá dễ thương đang đứng trước một trung tâm mua sắm như chờ ai đó… bỗng… … … … Một loại xe tương đối từ đâu chạy cho với một vận tốc kinh hoàng… … … … Ào… … … … Nước văng tung tóe… … … … cô nàng với bộ quần áo hàng hiệu giờ đây trở thành “hàng bùn”. Trông cô thiệt thảm hại. Sự xui xẻo của cô còn chưa tạm dừng ở đó.

Xem thêm: Bạn Sẽ Biết Cách Chế Biến Đậu Đỏ Mát Lạnh, 4 Cách Nấu Chè Đậu Đỏ Ngon Cho Fan Cuồng Chè Đậu

Fan mà cô ấy chờ rốt viên cũng tới dẫu vậy khi cô mở cửa chiếc BMW ra, không biết 2 fan nói gì nhưng dường như chẳng nên chuyện giỏi lành gì vày trông mặt cô rất khó coi. Sau một cơ hội vùng vằng, kết quả, bạn kia lái xe về còn cô gái phải bắt taxi, nhưng lại do tín đồ cô khá “sạch sẻ” đề nghị 3, 4 loại taxi cơ mà chẳng ai chịu đựng để cô lên xe. Sau đó 1 hồi “bực bội” cô lôi cái dế yêu thương ra bấm bấm nào đấy thì… … … … Một người bạn trẻ với dòng xe môtô phân khối mập phóng qua, tuy thế điều kỳ lạ là anh ta chạy trêи lề đường… lúc tới chổ cô… hắn chuyển tay cho cái điện thoại và “mượn” lâm thời nó. Cô hoảng loạn không thốt lên được từ bỏ nào, còn cậu bạn trẻ cứ nhỡn dơ dáy chạy nhàn rỗi như xe cộ đạp… mải một lúc sau khi cô phục hồi lại ý thức mà la lên “cướp” thì cánh mày râu ta đang phóng xe pháo đi mất hút… mất loại dế yêu, cô không điện thoại tư vấn cho ai được đành liên tục đón xe taxi mãi thọ sau mới có một dòng chở cô ta về. Đoạn đoạn clip chưa tạm dừng ở đó. Cảnh tiếp theo sau vào 1 trong các buổi sáng đẹp trời, nhân vật nữ giới của bọn họ ra ko kể để chạy bộ. Khi chạy được một quãng đường, trường đoản cú đâu xuất hiện thêm 2 nhỏ chó bạc đãi giê… nó cứ nhằm hướng cô mà đuổi theo. Có lẽ rằng do sự chũm lần trước (dính xình ấy mà) cần từ đó cho giờ cô đi đâu cũng đều có vệ sĩ theo sau với lần này cũng vậy. Bầy vệ sĩ cố kỉnh giúp cô thoát ra khỏi vòng vây “yêu mến” của 2 chú cún “đáng yêu” nhưng không hề có hiệu quả. Chúng cứ nhằm hướng cô mà lại đuổi, mà gầm gừ, hù dọa nhưng bao gồm một chuyện lạ là lần nào tiếp đây gần cô bọn chúng cũng giảm tốc độ như đang đùa cùng một món “đồ chơi”. Chúng rượt cô chạy cứ cố kỉnh diễn ra cho tới khi đầu tóc cô rối tinh rối mù, quần áo bẩn thỉu bẩn, thuộc hạ trầy sướt bắt đầu thôi. Nhưng cái clip ấy chưa tạm dừng ở đó. Nó còn có cảnh nhân vật chủ yếu đang vơi nhàng, uyển chuyển, cách xuống dòng xe tương đối sang trọng. Cô duyên dáng trong tà áo trắng tinh, tự tin, vững bước, cô hất mặt lên trời mà bước đi như coi thường toàn bộ mọi người, toàn bộ mọi đồ vật xung quanh. Bỗng… từ đâu một túi bột ùa tới dính hết vào tín đồ cô, chưa kịp hoàng hồn, từ đâu một túi nước lại liên tục bay mang đến và hạ cánh bình an trêи người cô. Trông cô như “người tuyết” à mà chưa hẳn nói là giống dòng bánh kem di động bắt đầu đúng. Xong clip hài ấy đó là khuôn mặt khó tính của thiếu phụ chính chúng ta, nhưng mà nhân vật đàn bà ấy ko ay khác chính là cô đàn bà T.Vân kiêu kỳ. Hoàn thành đoạn clip, khuôn mặt hắn bây giờ cực kỳ khó coi. Hắn cô cụ lắm mợi nhịn được cười. Hắn không muốn phá vỡ mẫu của mình, quang quẻ trọng hơn hết, hắn chỉ muốn cho người ấy thấy nụ cười của mình còn những người dân khác đều không tồn tại khả năng. Reng… reng… reng… giờ chuông vào học tập lại đều dặng vang lên. Mọi người cùng nhau hướng về lớp học, lũ nó cũng vậy. Trong lớp: – Này L.Vũ sáng sủa giờ Vũ có chạm chán chị T.Hạ ko – nó lên tiếng hỏi L.Vũ khi cả hai đã an tọa. – Không. Mà tất cả chuyện gì sao. – À không tồn tại gì. Trên chị ấy bảo là ra chơi là sẽ tìm mình nhưng mãi chẳng thấy – À ra thế. Chị ấy bận tý bài toán ấy mà. Cái video ấy là vì Băng làm cần không? – cậu khẽ thủ thỉ vào tai nó để cho ai kia tất cả một cảm xúc kỳ lạ trỗi dậy – Chỉ gồm L.Vũ gọi tớ hì hì. Tiết học tập cứ nắm trôi qua. Hắn thì vẫn bình thường thủy cùng với “Ngủ”, L.Vũ muôn thuở vẫn dán mắt vào chú dế yêu, còn nó… thảm sợ hãi nhất, hì hục chép bài cho hắn. Lại nói về T.Hạ. Sau khi chia tay nó sinh hoạt cổng trường, cô vừa vào đến phòng hiệu trưởng đã nhận được được điện thoại cảm ứng thông minh gọi về tổng bộ. Thời hạn cứ trôi qua, đang đi vào giờ ra về. Nó tung tăng ra cổng trường ngóng L.Vũ đem xe. Nhưng hầu như chuyện đâu có dễ ợt như nó muốn muốn. Một đám đông bạn nữ sinh tập trung trước cổng trường ngăn cản bước tiến của nó: – mày là H.băng nên không? – một con nhỏ dại son phấn lòe loẹt chỉ tay vào khía cạnh nó hỏi “cung”. – đề nghị thì sao không phải thì sao? – nó nghinh khía cạnh lên hỏi lại nhỏ. – mày … ngươi ngon lắm… tao báo ày biết, nếu mày còn bám riết theo 2 hoàng tử thì chớ trách tao . – Hừ… mày làm gì tao – nó vẩn vẻ khía cạnh coi thường quan sát nhỏ. – Tao sẽ ày biết tay. Chuyện gì sẽ xẩy ra với nó đây những bạn. Sóng gió xẩy ra từ đây. Cuộc sống thường ngày nó không hề yên bình nữa. Nó là ai? Hắn là ai? Chuyện gì đã xảy ra 10 năm trước? ai đã lấy đi nụ cười của hắn? Liệu mọi chuyện đạt được hé mở?